Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 95: Vụ án công tử thật công tử giả

Trước Sau

break

Sau đêm hôm đó, Hạ Kiêm bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh với Bùi Quan Chúc.

Nói đúng hơn là sự lạnh nhạt từ một phía của nàng.

Từ nhỏ Hạ Kiêm đã hiếm khi nổi nóng với ai, có thể khiến nàng tức giận tới mức thốt ra những lời thiếu kiểm soát như vậy thì hẳn là đã bị chọc tức đến tận xương tủy. Những lời Bùi Quan Chúc nói đêm đó đã khiến nàng không tài nào kìm chế nổi sự giận dữ của mình.

Pháo hôi không được đối đầu với nhân vật chính, một khi đã đối đầu thì kết cục thường rất bi thảm, đây gần như là quy luật bất di bất dịch của mọi cuốn sách.

Nàng hoàn toàn không ngờ rằng, trong lúc không để ý, Bùi Quan Chúc đã bắt đầu chướng mắt hai vị nhân vật chính kia rồi.

Việc không biết cách diễn đạt tử tế, lại lỡ lời mắng nhiếc trong lúc nóng giận cũng khiến Hạ Kiêm thấy ngượng ngùng. Vì thế, suốt hai ngày nay, khi đến bữa nàng đều bảo tiểu nhị bưng cơm vào phòng, nhất quyết không bước chân ra ngoài nửa bước, ai hỏi cũng chỉ bảo là trong người không được khỏe.

...

Cứ thế ở lỳ trong phòng hai ngày, đến trưa ngày thứ ba, Liễu Nhược Đằng và Hứa Trí hớn hở gọi Hạ Kiêm xuống lầu.

“Cuối cùng cũng nhận được Huyền Thưởng Lệnh phù hợp rồi.” Liễu Nhược Đằng vừa dẫn Hạ Kiêm xuống lầu vừa nói.

“Thật tốt quá, là Liễu tỷ tỷ nhận được Huyền Thưởng Lệnh của hai người sao?”

“Đúng vậy,” Tâm trạng Liễu Nhược Đằng rất tốt, “Huyền Thưởng Lệnh phù hợp với chúng ta đã tìm thấy rồi, mà cũng thật trùng hợp, chúng ta cũng tìm được cái phù hợp với Hạ cô nương luôn.”

Vừa nói chuyện, ba người đã xuống đến tầng một, ánh mắt Hạ Kiêm đảo quanh một vòng rồi dừng lại ở một góc.

Người mà nàng không muốn gặp nhất lúc này đang đứng quay lưng lại ở góc tầng một quán trọ, tay đang mở một cuộn giấy. Khi đến gần, Hạ Kiêm mới phát hiện đó dường như là một bức chân dung.

Thiếu niên có vẻ đang nhìn rất nhập tâm, mãi đến khi Hạ Kiêm đi tới ngồi xuống trước mặt, ánh mắt hắn mới dời sang người nàng.

Vẫn là một màu đen kịt như cũ, không một chút ấm áp, khiến người ta liên tưởng tới một giếng sâu hoắm. Ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc, thiếu niên khẽ nheo mắt lại một cách khó nhận ra, rồi đặt bức vẽ trở lại mặt bàn.

Hạ Kiêm mím môi, mặt đanh lại. Liễu Nhược Đằng và Hứa Trí đi tới, hai người họ vậy mà chẳng ai nhận ra bầu không khí đang căng cứng này, chỉ mải mê thông báo tin mừng.

“Hạ cô nương, Bùi đại công tử, hai người hãy xem Huyền Thưởng Lệnh này trước đã.”

Liễu Nhược Đằng chỉ vào hai tờ giấy trên bàn.

Hạ Kiêm quay mặt đi, không thèm nhìn thẳng về phía trước, nàng cúi xuống định lấy tờ giấy lên xem. Đầu ngón tay vừa định chạm vào mép giấy thì đã thấy tờ giấy được đưa tới trước mặt.

“Cho nàng.” Bùi Quan Chúc đưa tờ giấy cho nàng.

Hạ Kiêm: ...

Hạ Kiêm đầy vẻ gượng gạo nhận lấy.

“Hừ...”

Đối phương bật ra một tiếng cười khẽ, gương mặt Hạ Kiêm đỏ bừng, nàng cũng bắt đầu cảm thấy hành động này của mình hình như quá đỗi trẻ con.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc