Đến khi ý thức tỉnh táo trở lại, Hạ Kiêm thấy mình bị kẹt trong giấc mộng, chỉ cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo cứ liên tục mơn trớn gương mặt mình, nàng giật mình mở bừng mắt.
“À, tỉnh rồi.”
Dứt lời, một đầu ngón tay lạnh lẽo chọc vào phần thịt mềm trên má Hạ Kiêm.
Bùi Quan Chúc đã ngồi xổm bên cạnh giường nàng từ lúc nào, thiếu niên hôm nay vận một bộ cẩm bào màu xanh chàm, trên mái tóc đen nhánh là dải lụa đỏ tươi. Gương mặt trắng ngần như viên ngọc trơn láng, huyết ngọc bên tai lấp lánh phản chiếu, đẹp đến mức không giống người phàm.
“Bùi… Bùi công tử.”
Cách ăn mặc hôm nay của hắn quá đỗi mê hoặc, ánh nắng ngoài khung cửa sổ hắt vào khiến đôi mắt phượng đen kịt như phản chiếu hai vầng trăng khuyết: “Hạ Kiêm.”
Đầu ngón tay nàng cứng đờ.
Hạ Kiêm ngước mắt, không đưa ra bình luận nào về cách gọi mới mà hắn dành cho nàng.
“Ta đã làm một bộ trang sức mới,” Bùi Quan Chúc nắm lấy tay nàng, “Nàng đi cùng ta qua đây.”
Hai người đi tới trước bàn trang điểm, những món đồ phấn son trang sức cũ của Hạ Kiêm đều bị đẩy sang một góc, ở giữa đặt một chiếc hộp gỗ tử đàn, còn lớn hơn cả chiếc lần trước.
Bùi Quan Chúc tặng quà luôn có thói quen dùng hộp đựng, mang lại cảm giác như đang khám phá một điều bất ngờ mà không gây khó chịu.
Hạ Kiêm ngồi xuống, gương mặt thiếu niên bên cạnh thoáng hiện nụ cười nhạt, mở ra lớp khóa đầu tiên.
Bên trong lại là một đống đồ trang sức lấp lánh.
Chỉ có món đặt ở giữa là trông quen mắt, chính là chiếc trâm tua rua Hạ Kiêm lấy ra hôm trước, trên đó đã dùng huyết ngọc nạm vài đóa mai đỏ nhỏ xinh, không dày đặc nhưng lại rất đẹp đẽ.
Lấy chiếc trâm tua rua ra, những món trang sức bên trong đều là kiểu dáng mới.
“Những thứ này đều là ta tự đến cửa tiệm chọn lại.” Bùi Quan Chúc lần lượt mở những ngăn hộp phía dưới, để lộ chiếc vòng bạch ngọc rồi đeo vào tay Hạ Kiêm.
Cánh tay thiếu nữ vốn mảnh khảnh, chiếc vòng lần trước thợ làm quá dày, nên lần này hắn chọn một vòng ngọc trắng thanh mảnh khảm mây vàng, đeo lên cổ tay trắng ngần như tuyết của nàng trông rất hợp.
“Đẹp lắm,” Bùi Quan Chúc rũ mắt nhìn, hàng mi dài đổ bóng xuống gương mặt tái nhợt, chẳng hiểu sao lại tạo cho người ta cảm giác hắn lúc này vô cùng ngoan ngoãn.
“Ta chưa từng đi chọn đồ cho ai bao giờ,” Bùi Quan Chúc nói, hắn ngồi xổm xuống ngước nhìn nàng, tông giọng vẫn luôn dịu dàng và chậm rãi như bản tính vốn có, “Đây là lần đầu tiên, nàng có thích không?”