Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 72: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

Có lẽ thấy vẻ mặt Hạ Kiêm có hơi do dự, Vương ma ma cứ ngỡ nàng đang lo lắng cho Trác Nô nên khuyên nhủ: “Nếu biểu cô nương lo cho Tam thiếu gia thì tranh thủ lúc trời còn sáng hãy qua đó xem sao. Bên phía phu nhân đã có chúng tôi lo rồi, biểu cô nương không cần bận tâm đâu.”

Nghe Vương ma ma khuyên, Hạ Kiêm có chút dao động, lúc này đã là buổi chiều, quả thực là thời điểm cuối cùng để đi “thăm hỏi”.

“Được, vậy ta đi một lát rồi sẽ——” Hạ Kiêm vừa đứng dậy, lời mới nói được một nửa thì đột nhiên bị một bàn tay chộp lấy cánh tay.

“Không được đi! Ngươi không được đi!” Trần phu nhân đang nằm hôn mê trên giường không biết đã mở mắt từ lúc nào: “Chỉ có ngươi là không được đi!”

“Ui!” Hạ Kiêm vội vàng cúi thấp người theo lực kéo của bà ta: “Cháu không đi! Dì  buông tay ra đi, cháu không đi là được chứ gì!”

Nghe nàng nói vậy, Trần phu nhân mới từ từ nới lỏng cánh tay, nhưng mắt vẫn trợn ngược như sắp lồi ra khỏi hốc, nhìn chằm chằm vào nàng: “Không đi... ngươi không được đi! Còn ngươi, cút ngay cho ta!”

Vế sau là bà ta quát Vương ma ma.

Sắc mặt Vương ma ma khó coi vô cùng, còn Hạ Kiêm thì kinh ngạc.

Lẽ nào Trần phu nhân bệnh nặng quá hóa lú lẫn, nhìn nhầm nàng với Vương ma ma rồi sao?

Đợi Vương ma ma ra ngoài, Trần phu nhân liền kéo chặt tay Hạ Kiêm, kề vào tai nàng thì thầm: “Bọn chúng, ta chẳng tin nổi đứa nào nữa cả! Một lũ tiện tỳ, đến tận hôm nay ta mới nhận ra bọn chúng chẳng có lấy một chút lương tâm nào! Ta chỉ tin ngươi thôi! Cả cái phủ này, chỉ có ngươi là không giống bọn chúng!”

Bà ta nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ, tay nắm chặt lấy cánh tay Hạ Kiêm như sợ nàng biến mất.

Hạ Kiêm nhíu mày, tất nhiên nàng chẳng tin nổi những lời đầy mùi vị diễn kịch này của Trần phu nhân: “Dì nói vậy, chắc là có việc gì cần cháu làm phải không?”

Trần phu nhân không ngờ nàng lại thẳng thắn như vậy, vội vàng gật đầu lia lịa: “Phải, phải. Chút nữa ngươi cho ta uống thuốc, nhớ đổ hết đống thuốc đó vào bụi hoa phía sau! Nghe rõ chưa! Ta không uống thuốc do bọn chúng sắc đâu!”

Mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi.

Lần đầu sắc thuốc xong, thường là Vương ma ma sẽ mang vào, lúc này Trần phu nhân liền giả điên giả dại hất đổ bát thuốc, đám nha hoàn cũng theo đó mà ra ngoài. Đến lần đưa thuốc thứ hai, Hạ Kiêm lấy cớ thương xót Vương ma ma vất vả để trực tiếp bưng thuốc vào phòng, rồi nhân lúc mọi người không để ý liền lén đổ sạch đi.

Sau khi "uống" xong thang thuốc cuối cùng, Hạ Kiêm bưng bát không ra ngoài đưa trả cho tiểu nha hoàn đang trực bên ngoài.

"Biểu cô nương vất vả rồi, đây là món điểm tâm Vương ma ma đặc biệt dặn nhà bếp chuẩn bị cho người," Tiểu nha hoàn bưng từ trong khay ra một bát chè hạt sen đậu xanh, "Người dùng một bát rồi nghỉ ngơi sau đó hẵng về."

"Ừ, cảm ơn." Hạ Kiêm đón lấy, khẽ gật đầu với Vương ma ma đang đứng bên cạnh. Trần phu nhân lệnh cho đám người hầu trong phòng đều phải ra ngoài chờ mệnh, lúc này dưới hành lang chen chúc đầy người. Hạ Kiêm bưng bát canh đi ngược vào trong, vừa vào phòng đã đóng chặt cửa lại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc