Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 6: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

Trong nhất thời, cả căn phòng im phăng phắc, chỉ có tiếng Hạ Kiêm gặm sườn ngon lành.

Hạ Kiêm thắc mắc: “Sao mọi người không ăn thế?”

Hai mẹ con kia lúc này mới hoàn hồn, tiểu hài tử phất tay đuổi nha hoàn ra, cầm đũa ngọc lên bắt đầu ăn.

Hạ Kiêm liếc nhìn xung quanh: “Sao chỉ thấy Tam thiếu gia và người, Đại thiếu gia đâu rồi ạ?”

Vừa dứt lời, hốc mắt trống rỗng của Trần phu nhân trợn trừng lên, tay bà ta siết chặt đôi đũa ngọc, tiếng thở trở nên thô bạo. Bà ta vừa định mở đôi môi đỏ lòm ra nói gì đó thì bỗng nhiên một nha hoàn từ bên ngoài chạy hộc tốc vào, hét lớn: “Phu nhân! Đại công tử đến rồi!”

“Không, không... Kính Nô...” Hai hàm răng Trần phu nhân đánh vào nhau lập cập, tiếng nói còn nhỏ hơn cả tiếng thở dốc, nhưng Hạ Kiêm ngồi ngay bên cạnh nên nghe rõ mồn một. Nàng ngẩng đầu lên thì thấy Trần phu nhân đang trừng mắt nhìn chằm chằm ra cửa, sợ hãi như thể nhìn thấy lệ quỷ đòi mạng, chân tay cứng đờ không nhấc nổi.

Rèm bông lay động, hơi lạnh ùa vào. Hạ Kiêm vừa định ngẩng đầu lên nhìn thì cổ tay đang đặt trên mép bàn bỗng bị một bàn tay chộp lấy, móng tay nhọn hoắc hung hăng bấm sâu vào da thịt.

“Á!”

Hạ Kiêm kêu đau, muốn giãy ra nhưng không còn chút sức lực, chiếc đũa ngọc trên tay phải rơi xuống đất. Mắt Trần phu nhân trợn ngược như sắp lồi ra khỏi hốc mắt, miệng vừa nãy còn lầm bầm khe khẽ, giờ nhìn thấy người tới thì hét toáng lên:

“Không! Đừng mà ——! Không được! Đi đi! Ngươi đi đi! Kính Nô! Cút ra ngoài! Cút ra ngoài!”

Móng tay sắc nhọn gần như cắm ngập vào xương, Hạ Kiêm đau đến trào nước mắt. Bỗng lực tay trên cổ tay nàng nhẹ bẫng, Trần phu nhân bật dậy khỏi ghế gỗ, vừa la hét thất thanh vừa chạy biến ra khỏi phòng ăn!

“Phu nhân! Phu nhân!”

“Mẫu thân!”

Bàn bát tiên đầy ắp những món ăn bày biện trong bát đĩa tinh xảo bị Trần phu nhân hất đổ tung tóe, phòng ăn náo loạn cả lên, nha hoàn bà tử người đuổi theo, kẻ bỏ chạy. Ngay cả vị tiểu công tử ban nãy còn đang chìm đắm trong tửu sắc cũng sợ xanh mặt, vội vàng chạy theo ra ngoài. Phòng ăn trong chốc lát vắng tanh vắng ngắt, chỉ còn lại mình Hạ Kiêm đang ôm cổ tay rưng rưng nước mắt.

Nàng sợ đau nhất trên đời, kiếp trước lỡ tay bị dao cứa nhẹ một cái cũng đau mất cả buổi, nào đã bao giờ bị người ta cấu véo dã man thế này.

Ánh nến ấm áp bao trùm lấy nàng bỗng bị một bóng đen che khuất. Những ngón tay trắng bệch, lạnh lẽo nhẹ nhàng nắm lấy tay trái Hạ Kiêm, tháo chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay nàng ra, đặt xuống bàn bát tiên, phát ra một tiếng "cạch" khe khẽ.

“Thật đáng thương.”

Hạ Kiêm nghe thấy tiếng hắn nói. Giọng điệu không phải cố tình tỏ ra dịu dàng, mà trời sinh đã nhỏ nhẹ, êm ái như vậy, chỉ nghe thôi cũng khiến người ta lầm tưởng rằng tính tình hắn hẳn là tốt lắm.

Mùi đàn hương nồng nặc vốn lẩn quất bên ngoài phòng khách giờ lại tụ lại quanh người nàng. Hắn nắm lấy tay nàng. Hạ Kiêm cụp mắt, tầm nhìn nhạt nhòa qua màn nước mắt, lướt qua vạt áo màu xanh mực, dừng lại ở chiếc vòng vàng đeo trên cổ chân phải trắng bệch của hắn.

“Đau lắm sao?”

Hạ Kiêm không trả lời, ngước mặt lên, lần đầu tiên nhìn thấy dung mạo của Bùi Quan Chúc một cách rõ ràng và đường hoàng nhất.

Ánh nến chập chờn hắt lên gương mặt trắng bệch của hắn, toát lên vẻ bệnh tật yếu ớt. Ngũ quan hắn đẹp đến phi phàm, đôi mắt phượng dáng hình tuyệt mỹ nhưng đen đặc như mực, mặc cho ánh nến nhảy múa thế nào cũng không thể soi rọi được đáy mắt u tối ấy.

Nguyên tác từng miêu tả dung mạo Bùi Quan Chúc thoát tục, có Phật tính, tựa như thần phật khó phân biệt nam nữ.

Nhưng giờ phút này tận mắt chứng kiến, Hạ Kiêm lại cảm thấy không nên miêu tả như vậy.

Thần phật thì thương xót chúng sinh.

Còn Bùi Quan Chúc nhìn thấy nàng rơi lệ, nơi khóe mắt đuôi mày, rõ ràng đang đọng lại ý cười.

Hắn cười cái gì?

Cười vì màn kịch náo loạn ban nãy, hay cười vì nàng kêu đau, khóc lóc thảm thương?

“Biểu muội?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc