“Phù.”
Hạ Kiêm thả mình vào làn nước ấm áp trong bể tắm.
Ngâm mình trong nước nóng thực sự là một điều dễ chịu, giúp người ta quên đi mọi phiền muộn. Dẫu việc phải mặc nguyên y phục khi tắm có đôi chút không thoải mái, nhưng nước suối nơi đây vốn dễ chịu lại thoang thoảng hương thơm, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mỗi lần ngâm mình đều đủ khiến nàng rũ bỏ mọi lo âu.
Thế nhưng đêm nay lại khác, khi Hạ Kiêm vừa thư thái tựa lưng vào phiến đá phía sau, bộ não đang thả lỏng của nàng lại không tự chủ được mà nghĩ về người không nên nghĩ nhất vào lúc này.
Nàng tin lời Bùi Quan Chúc nói.
Cũng chỉ có hắn mới có thể vì muốn thấy một nụ cười của nàng mà đột nhiên ghé thăm giữa đêm khuya, hết tặng vàng ròng lại đến hôn nàng để lấy lòng.
Tuy có phần trẻ con, nhưng cũng có thể coi là bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích.
Ban đầu nàng quả thực đinh ninh rằng Bùi Quan Chúc coi nàng là thế thân của vị tiên phu nhân đã mất trong giấc mộng. Trong ấn tượng của Hạ Kiêm, ngoại trừ Trần phu nhân, thì chỉ có vị tiên phu nhân kia mới cài đầy trâm ngọc trân quý trên đầu và thoa son môi đỏ rực như máu.
Nhưng Bùi Quan Chúc lại gián tiếp phủ nhận lời nàng.
Hắn bảo rằng, vì hắn thấy đó là những thứ mà phụ nữ đều dùng, đều đeo, và tất cả những người phụ nữ trong ký ức của hắn đều ăn vận như vậy.
Chẳng lẽ, trâm phượng và son môi đỏ thẫm, trong mắt Bùi Quan Chúc chính là những "phụ kiện" mặc định của phụ nữ sao?
Tâm trí Hạ Kiêm lơ đãng bước ra khỏi phòng tắm, bên ngoài trời vẫn còn mưa. Nàng siết chặt tấm áo ngoài, chợt nghe thấy trong bụi cỏ phía đối diện phát ra những tiếng sột soạt kỳ quái. Xuyên qua màn đêm, nàng thậm chí còn lờ mờ thấy được một bóng hình đen kịt phía sau.
“Là... là ai ở đó!”
Hạ Kiêm ôm lấy hai vai, quát lớn về phía đối diện.
Bụi cỏ rung động một hồi, mãi lâu sau mới thấy một lão già còng lưng bước ra, nhìn y phục thì là người hầu chuyên trách quét dọn ở chùa Tĩnh Tự này.
“Ông nấp ở đó làm gì?” Hạ Kiêm cảnh giác hỏi.
Lão nô bị dầm mưa, mái tóc hoa râm dán chặt vào da đầu, làn da nhăn nheo như vỏ cây già. Lão cúi người hành lễ với Hạ Kiêm: “Đã làm phiền nhã hứng của thí chủ, lão nô vô cùng hoảng sợ.”
“... Không sao, đứng lên đi.” Lão nô này mang lại cho nàng cảm giác có hơi kỳ quặc. Nàng định kéo chặt áo ngoài để nhanh chóng rời đi, bỗng nghe thấy từ rừng trúc phía sau có một tiếng động khẽ khàng, nếu không chú ý kỹ sẽ không thể nghe thấy. Hạ Kiêm dừng bước ngoái nhìn, chẳng ngờ lão nô đối diện lại gọi nàng lại.
“Vị thí chủ này, có phải đến từ Bùi phủ ở Kim Lăng không?”
Hạ Kiêm quay lại nhìn: “Có chuyện gì sao?”
“Không có gì,” Lão nô đứng dưới mưa, tỉ mỉ quan sát gương mặt Hạ Kiêm, “Chỉ là lão nô có chút tò mò, phải chăng thí chủ là vị khách quý mới đến Bùi phủ gần đây?”
Nếu chỉ là vừa gặp nàng thấy tò mò rồi hỏi bâng quơ một câu thì cũng thôi.
Nhưng câu nói này rõ ràng là có vấn đề, giống như lão có sự hiểu biết nhất định về Bùi phủ, ánh mắt nhìn nàng cũng mang đầy vẻ dò xét.
Trong đầu Hạ Kiêm bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Nàng thay đổi tông giọng rồi lên tiếng: “Ta đúng là mới theo dì đến phủ gần đây, sao ông lại biết được?”