Hạ Kiêm vốn đã buồn ngủ, mí mắt cứ chập chờn chực sụp xuống, đầu óc vừa mới lơ đãng một chút, chợt nhớ ra người đang đứng sau chải đầu cho mình là ai, nàng lại giật mình tỉnh cả ngủ.
Tâm trí nàng cứ giằng co qua lại như thế, mãi cho đến khi nghe thấy người phía sau lên tiếng.
“Xong rồi.”
Hạ Kiêm sực tỉnh, nhìn vào chính mình trong gương.
Tay nghề chải đầu của Bùi Quan Chúc tốt đến không ngờ, chí ít là khéo hơn nàng nhiều.
Thiếu niên ngồi xuống phía sau nàng, gương mặt rạng rỡ ý cười, tay vân vê đôi trâm phượng hồ điệp vốn đã chờ đợi từ lâu. Hắn nắn vai cho nàng ngồi thẳng lại, rồi mới đem chiếc trâm ấy cắm vào mái tóc hơi lỏng lẻo của nàng.
“Hà...”
Tiếng thở dốc ấm nóng của thiếu niên truyền đến từ sau tai, Hạ Kiêm cảm thấy thật kỳ quái. Nàng nín nhịn hồi lâu, không thấy hắn tiếp tục sửa sang trâm cài, cũng không nghe hắn nói một câu “xong rồi”, bèn do dự nhìn vào trong gương.
Chỉ thấy thiếu niên ngồi sau lưng mình, trên gương mặt tái nhợt bỗng hiện lên vẻ ửng hồng bất thường, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt nàng.
Hạ Kiêm bị ánh nhìn ấy làm cho khiếp sợ, đột ngột quay đầu lại.
Bùi Quan Chúc vẫn bất động, ánh mắt si mê rời khỏi mặt gương, rơi thẳng xuống gương mặt Hạ Kiêm.
“Ta cứ cảm thấy ngày đó ta đã thấy nàng cười thật lạ lùng...” Thiếu niên nhìn mặt nàng, thấp giọng lẩm bẩm, “Nó làm ta nhớ đến vài chuyện, thế nên ta mới nghĩ đến chiếc trâm này, nhất định phải tìm bằng được để nàng cài lên.”
“Quả nhiên, quả nhiên chỉ có nàng mới cài được thôi, Hạ Kiêm,” Bùi Quan Chúc cười rộ lên, ánh mắt si cuồng và chuyên chú, nhìn chằm chằm vào mắt nàng không rời, “Hạ Kiêm, nàng cười với ta một cái được không? Giống như ngày đó, cái lúc nàng đưa cho ta đồng tiền ấy, hãy cười với ta như thế đi.”
“Cười?” Hạ Kiêm bị ánh mắt của hắn dọa cho tim gan run lẩy bẩy.
“Ừ! Cười đi! Nàng cười với ta đi!” Bùi Quan Chúc gật đầu lia lịa, ánh mắt si mê đặt lên đuôi mắt chân mày, lên sống mũi thanh tú, và cuối cùng dừng lại trên bờ môi hồng nhạt của nàng.
“A.” Đồng tử đen kịt của Bùi Quan Chúc co rút lại, hắn bỗng rướn người tới, đầu ngón tay ấn nhẹ lên môi Hạ Kiêm.
“Sao, sao vậy?”
“Màu không đúng. Son môi, nàng có son môi không?”
“Son môi?”
Nàng từ Bùi phủ tới đây, ngay cả một hũ cao dưỡng da cũng chẳng mang theo, làm sao có thể có thứ như son môi được?
“Ta không mang.”
Bùi Quan Chúc nhíu mày, nhìn chằm chằm vào môi nàng, hồi lâu sau mới chớp mắt một cái.
Khóe miệng hắn vẫn nở nụ cười như thường lệ, rồi hắn đưa ngón tay của chính mình vào trong miệng. Chỉ một lát sau, Hạ Kiêm đã thấy máu tươi đỏ thẫm nhuộm lên môi dưới của hắn, giống như hai hạt ngọc đỏ trên tai hắn, khiến người ta không thể rời mắt.
“Huynh đang làm gì vậy?” Hạ Kiêm vừa kinh hãi vừa sợ hãi.
“Làm son môi.” Bùi Quan Chúc cười, giơ ngón tay trỏ đang rướn máu ra, khi Hạ Kiêm còn chưa kịp phản ứng, hắn đã dùng ngón trỏ ấy quệt lên môi nàng.
Bờ môi dưới căng mọng của thiếu nữ lập tức đỏ thẫm một mảng, máu tản ra, vì tô không đều nên dính chút nơi khóe miệng. Bùi Quan Chúc nhíu mày, như thể không cho phép “tác phẩm” của mình bị vấy bẩn, hắn dùng đầu ngón tay cực kỳ cẩn thận lau đi.
“Được rồi.” Bùi Quan Chúc đứng thẳng người lên chiêm ngưỡng.
Thế nhưng “tác phẩm” của hắn không những không cho hắn một nụ cười, mà thậm chí ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái.
Hạ Kiêm mím chặt môi, chỉ cảm thấy trong miệng toàn mùi máu tanh nồng. Nàng nghiêng đầu nhìn xuống đất, nhất quyết không nhìn hắn.
“Hạ Kiêm,” Bàn tay dính đầy máu của Bùi Quan Chúc nắm lấy mu bàn tay nàng, hắn đổi vị trí, ngước nhìn nàng từ dưới lên.
“Gọi ta là Kính Nô, rồi cười với ta đi.”
“Gọi ta là Kính Nô, rồi cười với ta đi.”
“Ta không cười nổi.” Hạ Kiêm cao giọng ngắt lời trước khi hắn kịp mở miệng lần thứ ba.
“Tại sao?” Bùi Quan Chúc trố mắt nhìn, hồi lâu sau mới kéo dài giọng “Ồ” lên một tiếng, “Cũng đúng, nàng là người bình thường mà, không có chuyện gì vui thì sao mà cười được.”