Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 41: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

“Hạ cô nương.” Bùi Quan Chúc khẽ gọi, bên ngoài sấm chớp đùng đoàng, một tia chớp rạch ngang trời khiến vạn vật sáng rực trong tích tắc, soi rõ gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc của hắn, trông chẳng khác nào một xác chết vừa được vớt lên từ dưới nước.

Trong khoảnh khắc ánh sáng lóe lên ấy, Hạ Kiêm đã kịp nhìn thấy vẻ mặt của Bùi Quan Chúc.

Hắn đang cười.

Nhưng nụ cười ấy kỳ quái vô cùng, không hề giống với bất kỳ nụ cười nào trước đây.

Bùi Quan Chúc từng bước tiến về phía trước, những vệt nước kéo dài từ cửa phòng đến tận chiếc sập nhỏ nơi Hạ Kiêm đang ngồi.

“Bùi công tử?”

Bùi Quan Chúc không đáp lời, một lúc lâu sau, hắn mới chằm chằm nhìn nàng rồi hỏi: “Sao không thắp đèn?”

Hạ Kiêm sực tỉnh: “A... trời bỗng nhiên tối sầm lại, ta đi thắp ngay đây.”

“Ừ, nhanh lên.”

Hạ Kiêm lách qua người hắn, cúi xuống gầm sập tìm ống mồi lửa. Không ngờ lúc xỏ giày, người nàng bỗng nghiêng đi, va phải thứ đồ vật mà hắn đang ôm trong lòng.

Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Dây thần kinh của Hạ Kiêm căng như dây đàn, thấy Bùi Quan Chúc ôm chiếc hộp tránh sang một bên, nàng run giọng hỏi: “Bùi công tử thứ huynh đang ôm là gì vậy?”

“Hử?” Bùi Quan Chúc cười khẽ: “Là quà tặng nàng, ta đã tìm suốt hai ngày đấy.”

Hạ Kiêm: “...”

Lại là cái thứ gì chuyên dùng để hù dọa nàng đây?

Bùi Quan Chúc ngày hôm nay thực sự quá đỗi kỳ lạ, trong lúc loay hoay tìm ống mồi lửa, Hạ Kiêm chỉ muốn vắt chân lên cổ mà chạy. Một khi nỗi lo âu và căng thẳng đạt đến đỉnh điểm, đầu óc nàng lại bắt đầu tưởng tượng đủ thứ chuyện trên đời.

Cái gọi là “món quà” trong chiếc hộp gỗ kia, chẳng lẽ là thứ Bùi Quan Chúc dùng để giết nàng sao?

Dù sao thì mấy kẻ biến thái đa phần đều có sở thích quái đản, đối với những người đặc biệt sẽ dùng vũ khí đặc biệt để diệt khẩu.

Chết tiệt! Chắc không phải đâu!

Nhưng xét theo khía cạnh nào đó, nàng cũng được coi là một người “đặc biệt” rồi. Ngay từ lúc mới đến, nàng đã lấp mất cái giếng của hắn, vậy mà Bùi Quan Chúc vẫn để nàng sống yên ổn đến tận bây giờ, điều này vốn dĩ đã vô cùng bất thường.

Một giọt nước lạnh lẽo bỗng rơi trúng trán Hạ Kiêm, nàng rùng mình một cái, da gà da vịt nổi hết cả lên. Nàng đưa tay quệt trán, chỉ thấy một chút nước ướt át.

—— Cái gì thế này, nhà dột rồi sao?

Hạ Kiêm miết đầu ngón tay rồi ngước nhìn lên, liền thấy một bóng đen đã bao trùm phía trên đầu mình từ lúc nào.

Đôi mắt Bùi Quan Chúc cong lại như đang cười, mái tóc ướt sũng vẫn còn đang nhỏ nước, đồng tử đen nhánh sâu thẳm. Hắn cúi đầu nhìn nàng, nụ cười vừa bệnh hoạn vừa kỳ quái.

“Vẫn chưa tìm thấy sao?”

“A——!”

Hạ Kiêm bị hắn dọa cho chết khiếp, lập tức ôm chặt đầu trong tư thế tự vệ. Nhưng ôm một lúc lại cảm thấy có gì đó không đúng, nàng hốt hoảng nắm lấy bàn tay trái lạnh ngắt của Bùi Quan Chúc.

“Bùi... Bùi công tử, ta biết lỗi rồi, ta không nên lấp cái giếng của huynh. Ta không ngờ cái giếng đó lại quan trọng với huynh đến thế, huynh làm ơn tha cho ta lần này được không? Ta hứa từ nay về sau sẽ ngoan ngoãn, không bao giờ gây chuyện nữa. Lúc lấp giếng ta thực sự không nghĩ ngợi nhiều, ta thật lòng đứng về phía huynh mà, Bùi công tử ơi... hức hức...”

“Phụt.”

Bùi Quan Chúc bật cười thành tiếng, hắn cúi thấp người xuống. Hạ Kiêm sợ đến mức toàn thân run rẩy, rồi nàng thấy tay hắn vòng qua người mình, trực tiếp lấy đi ống mồi lửa ở phía sau. Hắn đưa lên môi thổi nhẹ một cái, ánh lửa ấm áp lập tức hiện ra, hắt lên gương mặt nhợt nhạt của thiếu niên.

Ánh mắt hắn chứa đầy ý cười, nơi đáy mắt là hình ảnh ngọn lửa vàng vọt.

“Ta chỉ muốn cho Hạ cô nương xem quà thôi, chẳng ngờ nàng lại coi ta là kẻ xấu mất rồi.”

Hắn nói xong, nắm lấy bàn tay ấm áp đang run rẩy của Hạ Kiêm, đặt lên chiếc hộp gỗ vuông trong lòng mình, từ từ mở ra.

Hạ Kiêm rụt vai lại, nước mắt không tự chủ được đong đầy.

Có nên nói không? Nàng có nên nói cho Bùi Quan Chúc biết chuyện mạng sống của hai người giờ đã gắn chặt với nhau không? Liệu điều đó có thực sự ngăn cản được hắn không?

“Hạ cô nương lại đang nghĩ gì thế? Đến mắt cũng không dám mở ra nữa rồi, nàng nhìn xuống xem đi.”

Giọng hắn dịu dàng mang theo ý cười, Hạ Kiêm sụt sịt mũi, run rẩy hạ tầm mắt xuống nhìn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc