Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 33: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

Bùi Quan Chúc nói xong câu đó thì nắm chặt đồng tiền Tịnh Hối rồi quay lưng đi về.

Hạ Kiêm cụp mắt, nàng chú ý tới đôi đũa ngọc đặt trước mặt hắn vẫn sạch trơn, ngay cả một chút dầu mỡ cũng không dính vào. Nàng thấp thỏm ăn cho xong bữa cơm, lúc vừa định rời đi thì bị người gọi lại.

"Biểu cô nương," Vương bà tử, người hầu cận của Trần phu nhân, đang đứng trên bậc thềm. "Phu nhân gọi người qua đó, có chuyện muốn nói."

"Vâng." Hạ Kiêm đưa hộp đồ ăn đang xách trên tay cho Thược Dược rồi bước lên thềm.

"Vương ma ma, dì gọi ta có việc gì vậy?"

"Biểu cô nương vào trong rồi sẽ rõ." Vương bà tử mỉm cười với nàng, nhưng có lẽ do bình thường đã quen với việc cười giả lả, nên lúc này dù nụ cười dành cho Hạ Kiêm là thật lòng thì trông vẫn có chút gượng gạo.

Bà dẫn Hạ Kiêm đến gian phòng phụ bên phải, đó là nơi ở của Trần phu nhân. Ngay cả vách tường ở đây cũng thấm đẫm mùi nhang, Trần phu nhân đang ngồi trên sập, tay lần chuỗi hạt tử đàn, thấy nàng đến liền đi thẳng vào vấn đề: "Ngày mai con cùng với Kính Nô đến chùa Tĩnh Tự ở tạm bốn ngày, nơi ở của hai đứa đã được sắp xếp xong xuôi rồi."

Nói xong bà liền im lặng không nói gì nữa, Hạ Kiêm với cái đầu đầy dấu hỏi chấm định hành lễ lui ra thì Trần phu nhân bỗng dưng thốt ra một câu với vẻ mặt vô cảm.

"Ta nghe nói chính con là người đã cho lấp miệng giếng?"

"Vâng ạ."

Trần phu nhân khẽ "ừ" một tiếng, trên mặt hiện lên chút ý cười hiếm hoi: "Về nghỉ ngơi sớm đi."

...

Một đêm xảy ra quá nhiều chuyện không thể lý giải, Hạ Kiêm trằn trọc mãi mới chợp mắt được một lúc thì bỗng nghe thấy một tiếng "tách".

Nàng cố gắng thoát khỏi cơn mơ màng, phát hiện mặt dây chuyền pha lê đen đeo trên cổ đột nhiên tỏa ra ánh sáng nhạt lấp lánh.

"Chúc mừng ký chủ, cô đã nhận được 5 điểm tin tưởng từ nhân vật liên kết Bùi Quan Chúc. Chế độ 'Cộng mộng' (mơ cùng nhau) đã tự động kích hoạt, mời ký chủ chuẩn bị truyền tống. 3—"

"Ơ! Điểm tin tưởng gì cơ?"

"2—"

"1—"

Trước mắt Hạ Kiêm hiện lên một luồng ánh sáng trắng, khi mở mắt ra lần nữa, cảnh tượng trước mắt không còn là chiếc giường yên tĩnh trong đêm tối mà là ánh mặt trời chói chang. Ngẩng đầu lên là tán cây xanh rì đang rung rinh, nắng xuyên qua từng kẽ lá, hóa thành những đốm sáng nhảy nhót trên mặt nàng.

Hạ Kiêm nhìn xuống, thấy tay mình đang bưng một chiếc chậu gỗ cáu bẩn, bên trong chất đầy quần áo bẩn chưa giặt. Đáng sợ nhất là bàn tay của nàng có đầy nếp nhăn, vừa đen vừa vàng lại còn mập mạp, kẽ móng tay còn dính đầy bùn đất bẩn thỉu. Điều duy nhất không hợp cảnh là trên cổ tay lại đeo một chiếc vòng vàng sáng loáng.

"Cái này..."

Hạ Kiêm hít sâu vài hơi, cố ép bản thân bình tĩnh lại: "Chuyện này là sao? Đây là giấc mơ của Bùi Quan Chúc à?"

Hệ thống: "Đúng mà cũng không hẳn."

"Ý ngươi là sao?"

Hệ thống: "Đây là Thế giới thứ nhất, tức là thế giới trong sách. Thế giới mà ký chủ đang sinh sống thuộc về Thế giới thứ hai. Theo lý mà nói, hai thế giới tuyệt đối không thể thông nhau, nhưng có thể dùng giấc mơ làm vật trung gian."

"Ký chủ là người ngoài, không thể dùng giấc mơ của mình để xuyên không, nên chúng tôi chỉ có thể thông qua giấc mơ của nhân vật liên kết Bùi Quan Chúc để đưa bạn đến Thế giới thứ nhất."

Hạ Kiêm thầm mắng chửi trong lòng, đây mà gọi là "Cộng mộng" à? Chẳng qua là mượn lúc Bùi Quan Chúc nằm mơ để tống nàng đi xuyên không thôi chứ gì!

"Ta hỏi ngươi câu nữa, điểm tưởng tin lúc nãy ngươi nói là ý gì?"

"Đó là mức độ tin tưởng của nhân vật Bùi Quan Chúc dành cho cô, dù không tích đủ cũng không ảnh hưởng đến phán quyết sau này, nhưng cô có thể dùng điểm tin tưởng để đổi lấy một thứ, coi như là bàn tay vàng chúng tôi tặng cho ký chủ."

"Nói đến cái này thì ta tỉnh táo rồi đấy. Bàn tay vàng gì thế?"

"Mỹ nhân rắn rết, sức lực lớn bẩm sinh, tàn nhẫn độc ác."

Hạ Kiêm: ?

Sao cứ cảm thấy ba cái bàn tay vàng này nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ.

"Hai cái đầu thì thôi đi... cái cuối cùng tàn nhẫn độc ác mà cũng được tính là bàn tay vàng hả?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc