"Chẳng biết nữa," Bùi Quan Chúc thong thả đáp, dáng vẻ vô cùng đắc ý. Hắn rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay rồi lau sạch tay mình, hành động đưa bàn tay bẩn thỉu lên trước mặt nàng lúc nãy hóa ra chỉ như một trò đùa dai ác ý. "Chỉ là nghe nói hôm nay trong phủ có tiệc, ta muốn cùng đi với Hạ cô nương thôi."
"A... ha ha..." Hạ Kiêm cũng chẳng thể đoán nổi tên sát nhân này đang tính toán điều gì, nhưng chắc chắn là chẳng có ý đồ tốt đẹp gì rồi.
Từ ao sen đến chính sảnh chỉ vài bước chân, hai người còn chưa vào phòng đã nghe thấy tiếng người xôn xao náo nhiệt, một nha hoàn truyền tin với ánh mắt kỳ quái dẫn họ vào trong. Phòng ăn vẫn là một đám nha hoàn, bà tử mặc đồ xanh đỏ rực rỡ, mặt mày hồng hào, ai nấy đều nở nụ cười cứng đờ như những hình nhân giấy dán đầy quanh tường. Hạ Kiêm theo sát sau lưng Bùi Quan Chúc, trong lòng bỗng dưng không còn thấy sợ hãi như lần đầu dự tiệc nữa.
Rõ ràng không khí chính sảnh lần này cũng chẳng kém phần quái dị so với lần trước, thậm chí vì có thêm mấy gã giang hồ thuật sĩ ăn mặc kỳ dị nên có phần đáng sợ hơn.
Thế nhưng, Hạ Kiêm lại không hề hoảng loạn chút nào.
Bởi vì người đứng bên cạnh nàng lúc này chính là kẻ sát nhân đáng sợ nhất trong toàn bộ cuốn sách.
Nàng rảo bước đi sát bên cạnh Bùi Quan Chúc, cả hai cùng cúi người hành lễ. Hạ Kiêm ngước mắt lên thì thấy Trần phu nhân ngồi ở vị trí chính diện đang há hốc miệng, đôi mắt trống rỗng đờ đẫn nhìn chằm chằm về phía họ.
Bà tử bên cạnh thấy Trần phu nhân cứ để mặc hai người đứng đó mà không cho ngồi, bèn khẽ lay cánh tay bà: "Phu nhân?"
"Phụt." Người bên cạnh khẽ cười khẩy, Hạ Kiêm liếc nhìn thì thấy Bùi Quan Chúc đang nhìn thẳng phía trước, tâm trạng hắn dường như cực kỳ tốt.
Hạ Kiêm: "..."
Không lẽ hắn đặc biệt đứng đợi mình ở ao sen chỉ để cùng đi vào hù dọa Trần phu nhân sao?
Mà nếu vậy sao hắn không đi một mình cho xong, lại còn kéo mình xuống nước cùng? Chẳng lẽ là muốn thể hiện tình cảm thắm thiết với mình chắc?
Trần phu nhân vốn đã sợ Bùi Quan Chúc, nay nhìn Hạ Kiêm bằng ánh mắt cũng hoàn toàn khác hẳn. Lần trước bà còn bảo Hạ Kiêm ngồi cạnh mình, lần này lại lộ rõ vẻ kinh hoàng, im hơi lặng tiếng. Cũng may là bên cạnh bà có không ít đại sư trừ tà ngồi đó tiếp thêm can đảm, nếu không có lẽ bà đã phát điên sau đó chạy khỏi phòng rồi.
Hạ Kiêm cũng chẳng muốn ngồi cùng Trần phu nhân, nàng dứt khoát lách qua đám đông, đi thẳng đến ngồi cạnh nhóm nhân vật chính. Chưa kịp lên tiếng chào Liễu Nhược Đằng thì một mùi đàn hương thanh mát lạnh đã xộc vào mũi, là Bùi Quan Chúc đã ngồi xuống ngay bên cạnh nàng.
Hạ Kiêm: "..."
Hạ Kiêm khẽ nhíu mày quay đầu lại, tuy bình thường nàng luôn nhún nhường trước Bùi Quan Chúc, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng cam chịu làm một công cụ vô tri. Bùi Quan Chúc ghét nàng đến mức hận không thể giết quách cho xong, nàng không tin hành động đợi nàng ở ao sen ban nãy không ẩn chứa dụng ý xấu xa nào. E rằng hắn muốn công khai kéo nàng về phe mình, hoặc là hắn hiểu lầm mối quan hệ giữa nàng và Trần phu nhân nên muốn hai người trở mặt thành thù, tàn sát lẫn nhau. Dù là giả thuyết nào thì kết quả người chịu thiệt thòi vẫn luôn là nàng.
Trong lúc ánh mắt giao nhau, Bùi Quan Chúc để ý thấy cái nhíu mày trên trán Hạ Kiêm, ánh mắt hắn hơi ngẩn ra, rồi đột nhiên ghé sát mặt lại gần nàng.
"Hạ cô nương giận sao?"
Hắn bất ngờ áp sát khiến Hạ Kiêm không kịp đề phòng mà giật mình, thân hình theo bản năng ngả ra sau. Không ngờ chiếc ghế gỗ bị chao đảo, nàng mất đà, trực tiếp ngã nhào xuống.
"Á—!" Hạ Kiêm thốt lên một tiếng kêu ngắn ngủi, một đôi tay lạnh lẽo nhanh chóng chộp lấy cánh tay nàng, nâng ngang eo rồi xốc thẳng nàng lên.
Chiếc ghế gỗ đổ xuống sàn phát ra một tiếng động cực lớn, khiến tất cả mọi người trong phòng nhất thời đều quay đầu nhìn lại.
Lúc này Hạ Kiêm mới từ từ mở đôi mắt đang nhắm chặt ra.
"Hạ cô nương hôm nay bị làm sao vậy? Cứ kỳ kỳ quái quái." Bùi Quan Chúc cũng không lường trước được Hạ Kiêm lại có phản ứng lớn đến thế, vẻ mặt hắn vừa kinh ngạc vừa buồn cười. Không ngờ Hạ Kiêm lại đột ngột hất tay hắn ra, buông một câu "Khó ngửi quá", rồi từ chối sự giúp đỡ của nha hoàn, tự mình dựng ghế ngồi xuống.
Sắc mặt Bùi Quan Chúc lập tức tối sầm lại.