Hạ Kiêm nghe xong cũng hiểu rõ, chuyện này cũng không thể toàn trách Thược Dược được, Bùi phủ vốn là dòng dõi quý tộc bậc nhất thành Kim Lăng, bắt người hầu của Bùi phủ phải hạ mình xin lỗi thương nhân địa vị thấp hèn, Thược Dược tức giận cũng là lẽ thường tình.
Hạ Kiêm đưa tay ra, véo nhẹ lên má Thược Dược đang còn ngẩn người.
“Ta biết rồi, ngươi lui ra sau đi, đừng đôi co với họ nữa.”
Thược Dược ôm một bên má lui xuống, Hạ Kiêm tự mình nhảy xuống xe ngựa, nào ngờ sàn xe cao quá, vừa tiếp đất nàng đã loạng choạng lao về phía trước vài bước theo quán tính.
Liễu Nhược Đằng cau mày nhìn sang Hứa Trí, hai người nhìn vị tiểu thư đài các mặc đồ màu sắc trang nhã này đi thẳng đến trước mặt mình, ngó người này rồi lại ngó người kia, cứ như đang xem sinh vật lạ.
“Cô nương làm cái gì vậy?”
Hai người họ có chút không vui, thì thấy vị tiểu thư không hiểu sự đời này đưa hai tay lên che miệng, để lộ đôi mắt hạnh tròn xoe.
“Hai vị thiếu hiệp đây chẳng lẽ là 'Song Diện' lừng lẫy chốn giang hồ?!”
Gương mặt Liễu Nhược Đằng cứng đờ.
Hứa Trí thì gật đầu nhẹ với Hạ Kiêm.
“Ôi trời, vậy thì đúng là tiểu nữ có mắt không thấy núi Thái Sơn! Người hầu không hiểu chuyện, mong hai vị thiếu hiệp bỏ qua cho.” Giọng Hạ Kiêm đầy vẻ kích động, hệt như fan cuồng gặp được thần tượng, dù Liễu Nhược Đằng đang bực bội đến mấy cũng bị thái độ này của nàng làm cho mềm lòng.
“Không sao, nói rõ ràng là được.” Liễu Nhược Đằng cứng nhắc đáp lời.
Hạ Kiêm nhìn hai người bọn họ, cảm thấy vô cùng mới mẻ, khác hẳn cảm giác khi nhìn thấy Bùi Quan Chúc. Bởi vì trong nguyên tác, ngoại hình của Bùi Quan Chúc được miêu tả khá mơ hồ, còn hai nhân vật chính này được tác giả tốn bao nhiêu giấy mực tô vẽ. Giờ đây nhìn thấy họ bằng xương bằng thịt, Hạ Kiêm mới thực sự có cảm giác chân thật rằng mình đã xuyên vào trong sách.
“Tiểu nữ tạ ơn hai vị thiếu hiệp đã thông cảm.” Hạ Kiêm hành lễ, đôi mắt hạnh cong cong như vầng trăng khuyết, hai má hơi phính lên, nhìn qua là biết kiểu người dễ nói chuyện.
Hứa Trí quan sát khí độ hành lễ của nàng, liếc nhìn Liễu Nhược Đằng rồi hỏi: “Dám hỏi cô nương, có phải người của Bùi phủ thành Kim Lăng không?”
“Đúng thế,” Hạ Kiêm diễn nét ngây thơ thánh thiện cực kỳ mượt mà, “Ta họ Hạ, tên Kiêm, chữ Kiêm trong câu ‘Kiêm hà thương thương, bạch lộ vi sương’. Hai vị thiếu hiệp cứ gọi ta là Hạ cô nương là được.”
“Hạ cô nương,” Liễu Nhược Đằng chắp tay hành lễ, “Đã biết danh hiệu của ta và sư huynh trên giang hồ, thì những chuyện tiếp theo chắc cũng không giấu được cô, chi bằng nói thẳng luôn vậy.”
Hạ Kiêm mím môi, trong đầu gào thét: Tới rồi tới rồi tới rồi...
Nàng biết ngay nhóm nhân vật chính đến Kim Lăng chắc chắn là vì vụ án của Bùi phủ mà.
“Ta và sư huynh nhận được lệnh treo thưởng của Bùi phủ tại Huyền Thưởng Ty nên mới lặn lội đường xa đến Kim Lăng,” Liễu Nhược Đằng nhíu mày theo thói quen, “Nhưng trên Huyền Thưởng Lệnh ngoài việc cần tìm người, lại không hề nhắc đến nhiệm vụ cụ thể. Ta và sư huynh vào thành hỏi thăm bao nhiêu người cũng không thu được một chút tin tức nào.”
“Nhận nhiệm vụ mà không rõ ngọn ngành đầu đuôi vốn không phải phong cách của sư huynh muội bọn ta. Mong Hạ cô nương nếu biết gì, có thể cho chúng ta manh mối được không?”
Quả nhiên nàng đoán không sai.
Trong nguyên tác, Hạ Kiêm nhớ rõ đầu quyển một, phải đến tháng Năm nhóm nhân vật chính mới đặt chân đến Bùi phủ. Bây giờ mới là đầu tháng Ba, hóa ra hai tháng chênh lệch này là thời gian bọn họ âm thầm điều tra tin tức.