“Đa tạ Hạ cô nương đã thông cảm.”
Bùi Quan Chúc bước lên một bậc thềm.
Hạ Kiêm dán mắt vào chiếc vòng vàng trên cổ chân phải của hắn, đợi hắn đi được một đoạn khá xa rồi mới dám rón rén bám theo.
Hành lang tối om như mực, chỉ còn lại chiếc đèn lồng cung đình trên tay Bùi Quan Chúc tỏa ra ánh sáng leo lét, soi rọi một khoảng đất vuông vức dưới chân.
Hạ Kiêm cứ như một cái đuôi nhỏ, lầm lũi bám theo hắn trong màn đêm đen tối.
“Rốt cuộc Hạ cô nương sợ bóng tối, hay là sợ ma?”
Người đi phía trước đột nhiên lên tiếng.
Khung cảnh này y hệt mấy tình tiết kinh điển trong phim kinh dị, Hạ Kiêm hít sâu một hơi lạnh: “...Cái nào ta cũng sợ hết.”
“Thật sao?” Bùi Quan Chúc quay đầu lại, ánh đèn lồng chao đảo, soi rõ nét cười nơi đáy mắt hắn, “Vậy cớ sao Hạ cô nương lại đi cách xa ta thế kia?”
Hạ Kiêm mất một lúc mới hiểu được ý tứ trong câu nói của hắn.
Hành lang không một ánh đèn, chỉ có mỗi Bùi Quan Chúc cầm nguồn sáng duy nhất. Nàng miệng thì kêu sợ tối, nhưng lại đứng cách xa nguồn sáng cả một quãng.
Hạ Kiêm hít một hơi thật sâu, vội vàng bước nhanh đến bên cạnh hắn, nhưng vẫn cảnh giác chừa lại một khoảng cách an toàn.
Bùi Quan Chúc cười khẽ: “Nhắc đến ma quỷ, đằng nào đường đêm cũng dài dằng dặc, nếu Hạ cô nương có hứng thú, có muốn nghe ta kể chuyện không?”
Người ta thường bảo ban ngày không nhắc người, ban đêm chớ nhắc ma, thế mà Bùi Quan Chúc đi giữa con đường tối tăm mù mịt thế này lại thản nhiên bàn chuyện ma quỷ chẳng chút kiêng dè.
Hạ Kiêm cũng tò mò: “Kể chuyện gì? Chuyện về A Phiêu á? Đáng sợ quá là ta không nghe đâu đấy.”
Bùi Quan Chúc nhướng mày cười: “Không đáng sợ đâu. Nhưng mà... A Phiêu là thứ gì vậy?”
“A Phiêu chính là...” Hạ Kiêm xoay đầu dáo dác nhìn quanh, điệu bộ lén lút như sợ bị ai nghe thấy. Bùi Quan Chúc nhìn động tác của nàng, mày hơi nhếch lên định hỏi tiếp thì Hạ Kiêm bỗng nhiên sáp lại gần.
“Là ma đấy!” Thiếu nữ hạ giọng xuống mức thấp nhất có thể.
Hương hoa lê thoang thoảng lướt qua rồi tan biến, Bùi Quan Chúc khẽ nhíu mày.
“Ma thì cứ nói là ma, cớ sao phải lén lén lút lút như vậy?”
“Đêm hôm khuya khoắt thế này, huynh cứ mở miệng ra là nói A Phiêu, không sợ rước phải mấy thứ không sạch sẽ à,” Hạ Kiêm từ nhỏ lớn lên cùng bà nội nên rất tin mấy chuyện tâm linh, nàng vội vàng quay đi "phỉ phui" hai cái, “Ta giúp huynh làm sạch cái miệng rồi đấy, huynh cũng không được nói thế nữa đâu nhé! Tổn thọ lắm đấy!"
Bùi Quan Chúc chưa từng gặp ai kỳ quặc đến thế này: “......Vậy chuyện kia, Hạ cô nương còn muốn nghe không?”
“Thuộc thể loại gì thế?”
Bùi Quan Chúc lại mỉm cười: “Không đáng sợ đâu, là chuyện xảy ra ngay trong phủ này.”
“Chuyện trong phủ? Chuyện A Phiêu lộng hành trong phủ á?”
Bùi Quan Chúc mỉm cười gật đầu.
Vãi thật.
Hạ Kiêm lại một lần nữa phải nhìn nhận lại tên sát nhân Bùi Quan Chúc này, hắn ta còn quái đản hơn cả những gì nàng tưởng tượng.
“......Chẳng lẽ huynh từng tận mắt thấy A Phiêu lộng hành trong phủ rồi sao?”