Nghe vậy, Hồ Kiều Kiều chợt hiểu ra.
Đại vai ác Long Mặc tuy sống trong rừng sâu, nhưng cứ cách mười ngày nửa tháng lại sai người mang con mồi về.
Chỉ vì nguyên thân ghét bỏ hắn, nên thường nhờ thú nhân trong bộ lạc chuyển giúp.
Giống đực trước mắt này hẳn là Hầu Tiểu Nhảy, kẻ thường xuyên giúp Long Mặc đưa con mồi, bảo sao bọn trẻ đều quen mặt.
Chỉ là…
Ánh mắt phượng của Hồ Kiều Kiều khẽ nheo lại, quay sang nhìn Hầu Tiểu Nhảy đang mồ hôi nhễ nhại.
Hầu Tiểu Nhảy “bịch” một tiếng đặt đám con mồi trên vai xuống đất, lau mồ hôi rồi nói với nàng: “Hồ Kiều Kiều, đây là thịt Long Mặc bảo ta mang tới cho ngươi. Không có chuyện gì nữa thì ta đi trước.”
“Khoan đã.”
“Hồ Kiều Kiều, ngươi còn việc gì sao?”
Hầu Tiểu Nhảy bị gọi lại, ánh mắt nhìn nàng có chút lấp lửng.
“Ngươi có phải đã quên thứ gì rồi không?” Hồ Kiều Kiều bước lên trước, liếc nhìn đám con mồi trên đất.
Số con mồi không nhiều, hai con dương thú cỡ trung, thêm một con chim đốm gầy trơ xương, trông đáng thương vô cùng.
“Quên… quên cái gì chứ? Ta không biết ngươi đang nói gì.”
Hầu Tiểu Nhảy vội vàng tránh ánh mắt nàng, quay đầu sang chỗ khác, cúi gằm xuống, dáng vẻ rõ ràng là chột dạ.
Mấy đứa trẻ đều quay đầu nhìn sang, ánh mắt sắc bén như móc câu ghim chặt lên người Hầu Tiểu Nhảy.
Chúng không chỉ mang ác ý với Hồ Kiều Kiều, mà bất cứ thú nhân nào xâm phạm đến lợi ích của bọn chúng, đều là kẻ thù.
Hồ Kiều Kiều cười lạnh một tiếng, giơ tay chỉ vào con dương thú đầy thương tích:
“Thứ này căn bản không phải con mồi do Long Mặc săn được. Ngươi trộm con mồi của Long Mặc rồi đem loại hàng hóa này tới lừa gạt ta, tưởng ta là kẻ ngốc sao?”
Tim Hầu Tiểu Nhảy thót lên.
Sao nàng ta lại biết được?
“Ngươi nói bậy!” Hầu Tiểu Nhảy trợn trừng mắt, lớn tiếng cãi lại, chỉ thẳng vào mũi Hồ Kiều Kiều, “Ngươi dựa vào đâu mà nói ta trộm con mồi? Ta có lòng tốt mang thịt tới cho ngươi, vậy mà ngươi lại dám vu khống ta! Sau này đừng hòng ta giúp ngươi nữa!”
“Chỉ bằng vết trảo trên đám con mồi này nhỏ như thế, căn bản không phải dấu vết của Long Mặc để lại.”
Hồ Kiều Kiều lạnh lùng đối mặt, không hề nhượng bộ.
Trong sách, Long Mặc tuy bị gọi là phế vật, nhưng năng lực săn bắn lại vô cùng mạnh. Mỗi lần mang về ít nhất cũng hơn chục con mồi, vậy mà qua tay Hầu Tiểu Nhảy, tới chỗ nguyên thân chỉ còn lại hai ba con.
Nguyên thân lại ngu ngốc, trước giờ chưa từng nghi ngờ Hầu Tiểu Nhảy.
Nếu không phải hắn lần nào cũng tư tàng con mồi, tráo đổi da thú nguyên vẹn đem đi, thì nàng và mấy đứa trẻ đâu đến mức đói rách triền miên, trong nhà đến một tấm da thú lành lặn cũng không có.
Sắc mặt Hầu Tiểu Nhảy cứng đờ, mồ hôi to như hạt đậu chảy dài từ trán xuống mà hắn cũng quên lau.
Có lẽ vì ánh mắt Hồ Kiều Kiều quá sắc lạnh, hắn thẹn quá hóa giận, ngẩng cổ lên, mặt đỏ bừng gào lên:
“Đúng! Là ta đổi con mồi đó, ngươi làm gì được ta!”
“Loại giống cái như ngươi đáng chết đói! Mỗi ngày chỉ biết đánh đập mấy đứa nhỏ, chúng lớn chừng này, ngươi đã từng cho chúng ăn một miếng thịt chưa? Đã từng để chúng khoác lên người một tấm da thú tử tế chưa?”
“Con mồi cho ngươi ăn còn không bằng cho chó! Ta khinh!”
Hắn phẫn nộ phun một bãi nước bọt xuống đất.