Xuyên Qua Thú Giới, Ta Dùng Trăm Tỷ Vật Tư Nuôi Nấng Nhãi Con

Chương 2

Trước Sau

break
Hồ Kiều Kiều như bị sét đánh, thân hình lảo đảo bước lên một bước, vội vàng xác nhận: “Sao ngươi biết ta tên Hồ Kiều Kiều? Là chữ hồ trong hồ ly, hay hồ trong râu ria?”

Khi đọc truyện, nàng từng buột miệng than phiền vì tên của mình và nữ phụ pháo hôi trùng âm, cho nên cốt truyện liên quan đến nhân vật này nàng nhớ rõ mồn một.

Trong sách, Hồ Kiều Kiều được nuông chiều đến hư hỏng, ích kỷ, kiêu căng tùy hứng, một lòng si mê nam chủ Ưng Viễn, thậm chí không tiếc năm lần bảy lượt dùng đủ thứ thủ đoạn dơ bẩn để dâng thân.

Thế nhưng người ta là nam chủ, còn nàng chỉ là pháo hôi!

Vì vậy, dưới cơn giận dữ của nữ chủ Lộc Miên Nhi, Hồ Kiều Kiều bị ném lên giường của đại phản diện, cưỡng ép qua đêm với hắn, rồi còn sinh ra một ổ nhãi con.

Oán hận trong lòng, nàng trút tất cả lên bọn nhỏ, ngày ngày hành hạ ngược đãi, khiến cả bộ lạc, trừ phụ mẫu và ca ca nàng ra, không ai không căm ghét nàng.

Nghĩ đến cảnh tượng trong mộng có thể sẽ trở thành hiện thực, Hồ Kiều Kiều không kìm được rùng mình một cái.

Nàng đã đọc đến hậu kỳ cuốn sách này. Khi ấy, Hồ Kiều Kiều bị đại phản diện xé nát tứ chi mà vẫn chưa chết, sau đó được bọn nhãi con cứu sống.

Nhưng bọn nhỏ cứu nàng không phải vì tình thân, mà là để giữ nàng lại, ngày đêm tra tấn trả thù. Nàng sống không bằng chết, muốn chết cũng không chết được, trở thành nhân vật thảm hại nhất toàn bộ câu chuyện.

“Đồ điên, cút ngay!” Hổ Tinh nhìn nàng như nhìn kẻ tâm thần, thô lỗ đẩy mạnh, “Ta thấy ngươi đúng là bị đập cho choáng váng rồi.”

“A…”

Hồ Kiều Kiều còn chưa kịp phản ứng đã bị đẩy ngã xuống đất. Đá vụn dưới nền cào rách cánh tay nàng thành vô số vết xước nhỏ, trước mắt lập tức tối sầm, đầu óc quay cuồng.


Nàng theo bản năng đưa tay sờ lên gáy, cơn đau nhói khiến nàng giật mình.

Máu!

Khi nào nàng lại bị thương thế này?

Phía sau bỗng vang lên giọng của một giống cái: “Hổ Tinh, thôi đi, để nàng ta tự lo liệu lấy.”

Hồ Kiều Kiều nén đau, theo tiếng quay đầu lại.

Giống cái kia có dung mạo dịu dàng, giọng nói mềm mại giống hệt thanh âm vừa rồi. Gương mặt thanh tú đỏ bừng, như vừa được phủ một lớp phấn hồng dày, đôi môi sưng đỏ vẫn còn lưu lại dấu răng mờ ám.

Thân hình nhỏ nhắn được quấn trong tấm da thú màu vàng, làn da lộ ra bên ngoài chi chít những vết tím xanh mập mờ, ái muội đến chói mắt.

“Miên Nhi, ngươi với Ưng Viễn giao phối xong rồi à?”

Nghe thấy giọng ấy, Hổ Tinh mừng rỡ, bước nhanh tới.

“Ân.” Lộc Miên Nhi thẹn thùng khẽ gật đầu.

Nhận được câu trả lời khẳng định, Hổ Tinh cuối cùng cũng yên tâm. Nàng ta quay phắt đầu lại, trừng mắt với Hồ Kiều Kiều: “Nghe rõ chưa? Ưng Viễn giờ đã là bạn lữ của Miên Nhi rồi, mau cút đi!”

Nghe cuộc đối thoại ấy, lại nhớ tới những âm thanh mập mờ vừa vang lên, Hồ Kiều Kiều chợt hiểu ra.

Nàng… xuyên tới đúng lúc nam nữ chủ vừa giao phối xong.

Nguyên thân vô cùng chán ghét đại phản diện. Dù đã sinh nhãi con, nàng ta vẫn một lòng nhớ thương Ưng Viễn. Không biết moi đâu ra trái mạn đà la có dược tính kích dục, lừa Ưng Viễn ăn vào, định làm chuyện gạo nấu thành cơm.

Ai ngờ lại bị Lộc Miên Nhi phát hiện, đẩy nàng ta một cái. Nguyên thân đập đầu, ngất xỉu tại chỗ.

Sau đó, Lộc Miên Nhi thuận thế giúp Ưng Viễn giải quyết nhu cầu sinh lý.

Đúng là pháo hôi có khác, thảm thật sự…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc