Toàn thân mỡ thịt của ả run lên, theo bản năng lùi về sau.
“Hồ… Hồ Kiều Kiều, ngươi cứ chờ đó! Chuyện này ta nhất định không để yên!”
Lắp bắp buông lại một câu hung hăng, ả liền kéo theo Hùng Cầu, xám xịt bỏ chạy.
Hồ Kiều Kiều phủi phủi tay, bật cười khinh miệt.
“Dài một thân mỡ thế kia, vóc dáng to như vậy, hóa ra lại là kẻ nhát gan.”
Đám thú nhân vây xem đều sững sờ nhìn Hồ Kiều Kiều.
Trước kia nàng luôn nhẫn nhịn, yếu đuối, vậy mà hôm nay lại dám đối đầu với Hùng Hoa, còn đánh cho ả phải bỏ chạy.
Đây thật sự vẫn là Hồ Kiều Kiều sao?
Thấy đám thú nhân xung quanh còn đứng ngây ra đó chưa chịu đi, Hồ Kiều Kiều cau mày, trừng mắt liếc bọn họ một cái.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Ta xinh đẹp lắm sao? Có muốn vào đây nhìn cho kỹ không?”
Đám thú nhân vốn tới chỉ để xem nàng mất mặt, nên nàng cũng chẳng thèm cho họ sắc mặt tốt.
Nghe vậy, mấy thú nhân còn thật sự liếc nhìn Hồ Kiều Kiều thêm một cái.
Quả thật, Hồ Kiều Kiều rất xinh đẹp.
Là giống cái hồ tộc, nàng có gương mặt kiều diễm trời sinh, ánh mắt mê hoặc lòng người. Thân hình lại mềm mại, uyển chuyển, gần như hoàn mỹ, chẳng có thú nhân nào không động lòng trước một giống cái xinh đẹp như thế.
Nhưng Hồ Kiều Kiều chỉ để mắt đến Ưng Viễn, đối với những giống đực khác thì ác ngôn ác ngữ, lâu dần khiến ai nấy đều sinh chán ghét.
Nghĩ đến đó, các thú nhân lắc đầu khinh thường rồi tản đi.
Loại giống cái độc ác này, bọn họ chẳng thèm để mắt tới.
Bên ngoài nhà gỗ cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Hồ Kiều Kiều xoay người, liền bắt gặp mấy đứa trẻ đang nhìn nàng bằng ánh mắt đầy hoài nghi.
Nàng chỉ dịu dàng mỉm cười, giả như không hề thấy những ánh mắt ấy.
“Mẫu thân đã nói sẽ bảo hộ các ngươi, thì nhất định sẽ bảo hộ các ngươi.”
Trên người mấy đứa trẻ đều có vết trầy xước. Cánh tay Long Linh Nhi bầm tím từng mảng, Long Nghiêu bị thương nặng nhất, đến cả mấy mảnh long lân cũng rơi ra.
Thế nhưng, không đứa nào kêu than một tiếng.
Hồ Kiều Kiều định vào không gian lấy thuốc, liền nói với bọn trẻ:
“Các ngươi ở đây chờ mẫu thân một lát.”
Dứt lời, nàng bước nhanh vào trong nhà gỗ.
Nàng không thể làm trước mặt bọn trẻ mà tiến vào không gian được.
Sau khi Hồ Kiều Kiều rời khỏi tầm mắt, mấy đứa trẻ chẳng những không thả lỏng, trái lại còn căng thẳng hơn.
“Nàng chắc chắn là đi lấy đồ đánh chúng ta! Ta đã biết ngay nàng chẳng có ý tốt!” Long Chung khinh khỉnh nhổ một bãi nước bọt về phía nhà gỗ.
“Nhưng… nàng đã thề là sẽ không đánh chúng ta mà……” Long Linh Nhi mím môi phản bác, giọng nói lại đầy do dự.
Giống cái độc ác ấy ghét nhất bọn họ gây chuyện. Hôm nay đến cả nương của Hùng Cầu cũng tìm tới cửa, nàng chắc chắn tức giận lắm.
Trước kia, chỉ cần nàng không vui, liền tìm thứ gì đó đánh bọn họ, còn không cho ăn uống.
Mỗi khi vào mùa đông, nàng thậm chí còn lột sạch quần áo của bọn trẻ, ném thẳng bọn họ ra ngoài nền tuyết lạnh buốt.
Long Dục nhớ lại dáng vẻ Hồ Kiều Kiều vừa cầm gậy đánh người, trong lòng thầm nghĩ rất có thể kẻ bị đánh tiếp theo chính là bọn họ. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, trông chẳng khác nào một cái bánh bao bị vò nát.
Là đại ca, hắn rất nhanh đã đưa ra quyết định.
“Nhân lúc nàng chưa ra, chúng ta chạy đi.”
Long Tú vốn trầm lặng ít lời, từ đầu đến cuối chỉ mím chặt môi không nói một tiếng, nhưng đôi tay lại nắm chặt lấy tay Long Chung, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.