Long Linh Nhi nhân cơ hội vội vàng bế Long Nghiêu từ dưới đất lên, sợ hãi chạy về phía mấy ca ca.
Mấy đứa nhỏ vẫn chưa hoàn hồn, trợn tròn mắt nhìn cảnh Hồ Kiều Kiều đang liều mạng xé đánh với bà giống cái béo kia.
Long Dực mím chặt môi, ánh mắt khóa chặt vào bóng lưng Hồ Kiều Kiều.
Giống cái ác độc kia trước giờ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, chưa bao giờ dám động tay với người ngoài. Cùng lắm cũng chỉ dám mở miệng chửi mắng vài câu.
Vậy mà hôm nay… nàng lại vì bọn họ, thật sự đánh nhau với giống cái khác.
Nàng quả thật rất kỳ quái, đúng là như đổi hẳn một con thú khác.
Long Chung đỡ lấy Long Tú, khịt mũi coi thường hành động của Hồ Kiều Kiều:
“Hừ, toàn làm bộ làm tịch.”
Long Linh Nhi mắt đỏ hoe, trên má vẫn còn vệt nước mắt vừa bị đánh, ngẩn người nhìn Hồ Kiều Kiều, không nói nên lời.
Đây đã là lần thứ hai… giống cái ác độc kia đứng ra che chở cho bọn họ.
Nhà Hồ Kiều Kiều tuy hẻo lánh, nhưng một giống cái hùng hổ tìm đến gây sự vẫn làm náo động không nhỏ. Lúc này bên ngoài đã vây quanh không ít thú nhân đến xem náo nhiệt.
Thấy cảnh tượng trước mắt, các thú nhân không khỏi tặc lưỡi.
“Hồ Kiều Kiều hôm nay bị làm sao vậy? Nàng chẳng phải luôn chán ghét mấy nhãi con nhà mình sao, hôm nay lại che chở chúng như thế?”
“Nàng còn dám đánh Hùng Hoa, ta thấy nàng chán sống rồi!”
“Gả cho phế vật làm bạn lữ mà còn kiêu căng như vậy, lát nữa bị Hùng Hoa đánh cho tàn phế cũng đáng đời……”
Mấy thú nhân ngươi một câu ta một câu bàn tán, nhưng không một ai tiến lên giúp đỡ.
Thậm chí còn đứng chờ xem Hồ Kiều Kiều mất mặt.
Nghe những lời nghị luận không chút kiêng dè ấy, Hồ Kiều Kiều chẳng hề bất ngờ.
Trong nguyên tác, nguyên thân vốn là nữ phụ pháo hôi, tâm địa ác độc, trong bộ lạc đắc tội không ít thú nhân. Lại còn si mê nam chính Ưng Viễn, chọc giận Lộc Miên Nhi – kẻ mang hào quang vai chính – nên tự nhiên bị toàn bộ bộ lạc chán ghét.
Thậm chí còn có không ít thú nhân vì muốn trút giận cho Lộc Miên Nhi mà cố ý đến bắt nạt nguyên thân và bọn trẻ.
Hùng Hoa chính là một trong số đó!
Nguyên thân là hạng chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, nhưng nàng thì không phải. Nửa đời sau của nàng còn phải dựa vào năm tiểu phản diện này để sống sót. Đám thú nhân này muốn lấy mạng nàng? Nằm mơ đi!
Nghĩ tới đây, sắc mặt Hồ Kiều Kiều trở nên hung hãn, nhấc chân đá mạnh vào mông Hùng Hoa.
“Xoẹt—” một tiếng!
Một mảng da thú bị kéo toạc xuống.
Hùng Hoa ngã sấp mặt như chó ăn cứt, miệng đầy bùn đất, ôm đầu lăn lộn trên mặt đất.
“Ai da! Đầu ta! Đau chết ta rồi! Hồ Kiều Kiều, con tiện nhân ngươi có phải muốn chết không—”
Hồ Kiều Kiều lạnh lùng nhìn Hùng Hoa nằm lăn dưới đất, hung dữ đáp trả:
“Ta thấy kẻ muốn chết là ngươi mới đúng! Còn dám động đến nhãi con nhà ta thử xem, ta bảo đảm làm ngươi thành đầu trọc!”
Nàng quay người đi về phía bọn trẻ.
Mấy đứa nhỏ lập tức cảnh giác nhìn nàng, không dám lại gần.
Hồ Kiều Kiều đau lòng khôn xiết, động tác dịu dàng phủi tro bụi trên người bọn trẻ. Thế nhưng ba đứa nhóc lớn hơn lại đồng loạt lùi về sau một bước, cự tuyệt không cho nàng chạm vào.
Nàng cũng không giận, chỉ quay đầu nhìn Long Linh Nhi, giọng nói mềm đi hẳn:
“Sợ rồi sao? Có đau không? Đừng sợ, từ nay về sau mẫu thân sẽ bảo hộ các ngươi, nhất định không để kẻ khác ức hiếp các ngươi nữa.”