Long Linh Nhi lập tức ôm chặt cái bát, vụng về dùng muỗng xúc từng miếng lớn ăn lấy ăn để.
Cách đó không xa, ba đứa nhỏ khác đã bắt đầu nuốt nước bọt.
Hồ Kiều Kiều cười thầm trong lòng, không thèm để ý tới bọn chúng, lại bưng thêm một bát cơm đặt trước mặt Long Linh Nhi.
“Nếm thử cái này xem, ăn chung với thịt. Thứ này chỉ có Linh Nhi và Nghiêu Nhi ăn thôi, bọn họ không có phần.”
Thú nhân vốn chỉ quen ăn thịt, nàng cũng không biết bọn trẻ có ăn quen mấy thứ này hay không. Nhưng nếu chỉ ăn thịt thì nàng thật sự nuốt không trôi, nhất định phải có món chính, cho nên mới thử nấu một nồi cơm.
Long Linh Nhi lúc này đã quên sạch sợ hãi, múc một muỗng cơm đưa vào miệng.
Ngay lập tức, mắt nàng sáng rực.
Thơm ngọt, mềm dẻo, rõ ràng không phải thịt, vậy mà lại còn thơm hơn cả thịt.
“Ngon quá… mẫu thân, cơm người nấu thật sự rất ngon…”
Long Linh Nhi không ngừng khen ngợi, vừa nói vừa ăn ngấu nghiến.
Bị đánh hay bị mắng gì đó đều không quan trọng, chỉ cần được ăn một bữa no như thế này, chết cũng đáng.
“Ả… hình như thật sự đã thay đổi rồi…”
Cách đó không xa, Long Tú nhỏ giọng lẩm bẩm.
Tuy hắn không nhìn thấy, nhưng vẫn nghe ra được, Hồ Kiều Kiều và Long Linh Nhi ở chung với nhau vô cùng hòa thuận.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ ác độc như trước kia.
Sắc mặt Long Chung lại khó coi vô cùng, hừ lạnh một tiếng, vẫn cố cứng miệng:
“Chắc chắn là ả ta giở trò quỷ kế, ta không tin ả có thể trở nên tốt đẹp.”
Lời còn chưa dứt, bụng hắn đã réo lên một tiếng.
Long Dực vẻ mặt nghiêm túc, rất nhanh đưa ra quyết định:
“Trước thay quần áo đã, xem thử rốt cuộc ả ta đang tính toán điều gì.”
Đồ ăn đối với bọn trẻ mà nói, sức cám dỗ thật sự quá lớn.
Chẳng mấy chốc, ba đứa nhỏ cởi bỏ quần áo ướt, dùng da thú quấn tạm quanh eo như váy, mỗi đứa bưng một bát thịt kho, ngồi xổm bên cạnh Long Linh Nhi mà ăn ngon lành.
Thấy vậy, Hồ Kiều Kiều khẽ thở phào, đứng dậy mang quần áo ướt của ba đứa nhỏ đi phơi, rồi mới quay lại ăn bữa tối của mình.
Mỗi người năm cân thịt ba chỉ, thêm một bát cơm trắng đầy. Hồ Kiều Kiều ăn sạch sẽ không còn hạt nào, năm đứa nhỏ còn lợi hại hơn, liếm sạch bát đến giọt mỡ cuối cùng cũng không chừa.
Ăn xong, Hồ Kiều Kiều lại múc cho mỗi đứa một bát nước cơm.
Năm đứa nhỏ lần lượt nhận lấy. Long Nghiêu đặt bát nước cơm thẳng xuống đất. Long Tú mù cả hai mắt, đứng ở cuối hàng. Đến lượt hắn, vì không nhìn thấy nên cầm không vững, sơ ý làm rơi bát.
“Choang!”
Nước cơm văng khắp mặt đất, cái bát vỡ tan thành từng mảnh.
Sắc mặt Long Tú lập tức trắng bệch, đôi mắt trống rỗng hoảng loạn hướng về phía trước, run rẩy xin lỗi:
“Xin… xin lỗi, ta không cố ý đâu. Ngươi đánh ta đi, đừng đánh bọn họ…”
Nguyên thân vốn cực kỳ ghét trẻ con, chỉ cần một đứa phạm lỗi, tất cả đều sẽ bị đánh.
Bốn đứa còn lại lập tức căng thẳng nhìn về phía Hồ Kiều Kiều, như thể chỉ cần nàng có chút động tác muốn đánh người, chúng sẽ liều mạng với nàng ngay.
Hồ Kiều Kiều nhìn những mảnh vỡ trên đất, không hề tức giận, ngược lại còn bước nhanh tới, nắm lấy tay Long Tú.
“Có bỏng không? Tay đỏ hết rồi kìa, nhãi con này, bị phỏng như vậy sao không biết kêu đau hả!”
Long Tú vì không nhìn thấy nên hiếm khi ra ngoài, làn da mang vẻ tái nhợt yếu ớt. Bàn tay trắng nõn giờ đỏ rực một mảng, nhìn vào càng thêm xót xa.