Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 41: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

Sau khi ăn sáng xong, Vân Thiên Nhạn đến Ngự thư phòng xử lý tấu chương, còn hai hài tử theo Tuân Tử Hoài làm bài tập.

Bận rộn suốt một buổi sáng, tốc độ xử lý tấu chương của Vân Thiên Nhạn rất cao, bài tập của hai đứa trẻ cũng kết thúc. Sau đó, nàng dẫn hai hài tử đi luyện kiếm.

Hạ Văn Toàn tay ngắn chân ngắn, cầm một thanh kiếm gỗ nhỏ, làm theo động tác mẫu của Vân Thiên Nhạn, bắt đầu nghiêm túc luyện tập, nhìn cũng ra dáng ra hình.

Vân Thiên Nhạn phát hiện phương diện võ học, Hạ Văn Toàn có thiên phú hơn Hạ Văn Khiên rất nhiều, thế nên nàng càng chú trọng bồi dưỡng con bé ở phương diện này. Đã có thiên phú thì đương nhiên không thể lãng phí.

Mỗi lúc như vậy, Tuân Tử Hoài đều ngồi một bên uống trà, nhìn bọn họ luyện tập.

Hắn không có thiên phú luyện võ, có lẽ ông trời cảm thấy đã cho hắn quá nhiều, nên phong bế luôn phần thiên phú này.

Hắn chống cằm nhìn nữ tử tay cầm kiếm, kiếm thế tung hoành, hoa lệ như nước chảy mây trôi, ánh mắt không rời đi được. Nàng là nữ tử tôn quý nhất thiên hạ, người đời không ai có được một phần phong thái của nàng.

Hạ Văn Toàn còn quá nhỏ, luyện một lúc đã mệt đến co người lại. Tuân Tử Hoài đi tới bế con bé đặt lên ghế: “Công chúa, nghỉ một lát đi.”

“A, được.” Hạ Văn Toàn vẫn dán mắt nhìn về phía Vân Thiên Nhạn, trong mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

Tuân Tử Hoài không nhịn được bật cười, công chúa điện hạ quả thật có mấy phần giống bệ hạ, đều đặc biệt thích kiếm.

Không lâu sau, Hạ Văn Khiên cũng tới nghỉ ngơi.

Hắn ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh như một tiểu đại nhân, ngay cả uống nước cũng vô cùng quy củ.

“Kiếm thuật của mẫu hoàng lợi hại hơn trước rất nhiều.” Hạ Văn Khiên nói: “Đáng tiếc ta không có thiên phú như mẫu hoàng, chỉ có thể nhìn muội muội.”

Hạ Văn Toàn nắm tay hắn: “Anh trai yên tâm, ta nhất định sẽ trở nên rất lợi hại.”

“Muội muội cố lên.”

Nhìn hai hài tử cổ vũ lẫn nhau, trong mắt Tuân Tử Hoài tràn đầy ý cười, đây chính là kết quả bệ hạ mong muốn sao?

“Lão sư, hắn gần đây có phải lại không an phận không?” Chờ Hạ Văn Toàn cầm kiếm gỗ chạy sang chỗ Vân Thiên Nhạn, Hạ Văn Khiên mới tới gần Tuân Tử Hoài hỏi về chuyện của Hạ Thanh Sơn.

Hiện tại hắn đã khá hiểu chuyện, đương nhiên biết năm đó Hạ Thanh Sơn đã đối xử với mình thế nào. Đối phương căn bản chưa từng để hắn vào mắt, còn muốn nuôi phế hắn. Có tâm tư gì, chỉ cần không phải kẻ ngốc đều nhìn ra.

Hạ Thanh Sơn, rõ ràng ngay từ đầu đã muốn tá ma giết lừa.

Không biết có phải trí nhớ dần được khai mở hay không, hắn thậm chí nhớ lại vài chuyện khi còn rất nhỏ, lúc mẫu hoàng không ở bên.

Ví dụ như khi mẫu hoàng xuất chinh, bộ dáng tình chàng ý thiếp của Hạ Thanh Sơn và Lăng Thi Nhi. Thậm chí bọn họ còn làm ra vài chuyện ngay trước mặt đứa trẻ hai tuổi là hắn. Bọn họ thật sự cho rằng trẻ con sẽ không có ký ức sao?

Cũng đúng, ai có thể ngờ một đứa trẻ mười mấy tuổi lại nhớ rõ ràng mọi chuyện từ năm hai tuổi?

Mỗi lần nhớ lại, trong lòng hắn đều thấy buồn nôn.

“Không có ồn ào gì, chỉ là không cam lòng ở hậu cung, cũng không muốn học quy củ, vọng tưởng bệ hạ sẽ nhường lại Hoàng vị cho hắn.” Tuân Tử Hoài đáp.

Hạ Văn Khiên nghe xong liền bật cười, khuôn mặt non nớt đỏ bừng vì tức: “Hắn mơ cũng thật đẹp.”

Mẫu hoàng vất vả chinh chiến mười năm, Hạ Thanh Sơn lại trốn phía sau ăn sung mặc sướng, còn cùng nữ nhân khác mưu tính mẫu hoàng, muốn tá ma giết lừa.

Bây giờ lại còn dám mơ làm Hoàng đế, sao không lên trời luôn đi?

“Điện hạ đừng tức giận, bệ hạ tự có chủ trương, hắn sẽ không chiếm được lợi ích gì đâu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương