“Các vị không cần làm gì nhiều, chỉ cần giữ vững tỉnh táo, đừng để bị người khác chọc giận, cũng đừng khiến bệ hạ khó xử. Nếu có chuyện gì thật sự không nhịn được, có thể tới tìm ta.” Tuân Tử Hoài chậm rãi nói: “Dù sao thì Ninh Sơn Vương vẫn là phu quân của bệ hạ, cũng là phụ thân của hoàng tử công chúa. Khi đối phương chưa phạm sai lầm, ai động vào hắn cũng không chiếm được lý. Hiện tại chúng ta chỉ cần chờ, chờ hắn không nhịn được mà ra tay, đến lúc đó xử lý sẽ dễ dàng, vất vả một chút nhưng sung sướng cả đời.”
“Quốc sư đại nhân nói có lý, chúng ta nghe ngài, sẽ không để bệ hạ phải khó xử.”
Nhìn lại lịch sử, những người khai quốc mà có thể sống thoải mái như bọn họ thực sự không nhiều. Từ trước đến nay bệ hạ chưa từng kiêng dè họ, ngược lại còn sắp xếp vị trí phù hợp cho từng người.
Đó gọi là gì? Là tín nhiệm.
Bệ hạ tuy là nữ tử, nhưng khí độ khiến người ta khâm phục còn hơn cả nam nhi, bọn họ đều cam tâm tình nguyện thần phục.
Tuân Tử Hoài không hề thấy hành vi trung thành này kỳ lạ, bởi vì hắn cũng vậy. Hắn chỉ muốn vì nàng sinh, vì nàng tử, vì nàng làm mọi việc, tận lực phát huy giá trị cuối cùng của mình.
“Các vị, ta không thể ở lại lâu, phải hồi cung.”
“Quốc sư đại nhân đi thong thả.”
Tuân Tử Hoài vội vàng trở về hoàng cung. Sở dĩ hắn chịu ngồi nghe đám võ tướng thô lỗ kia nói chuyện, hoàn toàn là vì bọn họ đều trung thành với cùng một người.
Hắn bước nhanh vào nơi ở của Quốc sư, Trích Tinh lâu, liền có người trong cung tiến lên bẩm báo vui vẻ: “Quốc sư đại nhân, bệ hạ ban thưởng đã đến.”
“Ồ? Là gì vậy?”
“Mười tám cuộn gấm hoa, nghe nói toàn bộ số gấm quý bệ hạ có đều ban xuống đây.”
“Còn có rất nhiều đồ bạch ngọc, không rõ bao nhiêu. Bệ hạ còn dặn lại rằng, biết đại nhân thích những thứ thanh khiết nên đều ban cho ngài.”
Khóe môi vốn lạnh lùng của Tuân Tử Hoài lập tức cong lên, bước chân cũng nhẹ hẳn, gần như chạy vào: “Ta đi xem.”
Người trong cung nhìn theo bóng lưng hắn, còn tưởng mình hoa mắt.
Quốc sư thường ngày rõ ràng lạnh nhạt, người lạ chớ gần, sao vừa rồi lại giống như… không đúng phong thái thường ngày đến vậy?
Vừa vào phòng, hắn đã thấy trên bàn bày đầy đồ vật, bạch ngọc nhiều đến không đếm xuể, mười tám cuộn gấm hoa đúng như ý hắn. Hắn vốn ưa sạch sẽ, chỉ thích mặc áo trắng không vướng bụi trần. Ngay khi nhận được gấm, hắn đã lập tức cho người may thành y phục.
Mấy ngày sau, Tuân Tử Hoài mặc bộ y phục mới xuất hiện trước mặt Thiên Nhạn.
Thiên Nhạn đang đọc sách thuốc, tốc độ đọc cực nhanh khiến hắn cũng phải kinh ngạc, còn khen nàng có thiên phú. Nếu không làm hoàng đế, nàng hoàn toàn có thể vào Tuân thị học y.
“Có chuyện gì sao?”
Thiên Nhạn khó có thể bỏ qua thân ảnh cứ lượn qua lượn lại trước mặt mình, cuối cùng rời mắt khỏi sách thuốc nhìn sang hắn.
Tuân Tử Hoài lập tức đứng yên, cách nàng không xa, nở một nụ cười: “Không có, bệ hạ.”
“Vậy ngươi lắc lư trước mặt ta làm gì?”
Nụ cười của Tuân Tử Hoài hơi sụp xuống. Nàng không nhìn ra hắn đang mặc đồ mới sao? Đây là kiểu dáng mới nhất năm nay, còn là hắn thúc người trong cung làm gấp.
Hơn nữa đây là gấm hoa, mười tám cuộn đều đưa tới chỗ hắn, nàng lại không để ý chút nào?
“Thật sự không có việc gì?”
“Không có việc gì.”
Được rồi, khuyết điểm nhỏ của bệ hạ, hắn có thể bao dung. Bộ y phục mới này, hắn tự mình thưởng thức vậy.
“Quốc sư, ngươi lại đây. Ta có chỗ này không hiểu, ngươi giảng cho ta.”
Nghe vậy, vẻ ủ rũ của Tuân Tử Hoài lập tức tan biến, nhanh chóng bước tới: “Bệ hạ, chỗ nào?”