Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 21: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

Tuân Tử Hoài sợ Hạ Thanh Sơn gây chuyện, nên ngoài việc hạ dược còn cố ý sai người tung tin, nói ở một nơi nào đó có thần y xuất hiện. Quả nhiên Hạ Thanh Sơn tin là thật, ngày ngày mang theo Lăng Thi Nhi đi tìm, căn bản không còn tâm trí xoay quanh chuyện đăng cơ làm Hoàng đế.

Lần trước hắn lộ diện bị người khác bắt gặp, ánh mắt dị thường kia khiến toàn thân hắn khó chịu vô cùng, vì vậy thề phải chữa khỏi khuôn mặt. Hiện giờ mỗi lần ra ngoài, hắn đều đội mũ rộng vành, tránh để người khác nhìn thấy.

“Bệ hạ, thiên hạ đã yên ổn, mọi việc đều đã đi vào quỹ đạo. Nhân tài cũng đã được sắp xếp đúng vị trí, bệ hạ cũng nên cân nhắc cho bản thân mình.” Tuân Tử Hoài đến tìm Vân Thiên Nhạn.

Vân Thiên Nhạn: Gấp gáp đến vậy sao?

Nàng còn tưởng đám đại thần kia sẽ là người đầu tiên vội vàng thúc giục nàng tuyển phi, không ngờ lại là Tuân Tử Hoài, quả nhiên cái đuôi của tên này giấu cũng không kín.

“Bệ hạ, dù năm đó ta đã giúp ngươi điều dưỡng thân thể, nhưng vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn. Hiện giờ có thời gian nhàn rỗi, không bằng để ta chữa trị triệt để cho người.” Tuân Tử Hoài vẻ mặt thành thật nói. Vân Thiên Nhạn sững lại, hóa ra nàng lại nghĩ sai rồi.

Có lẽ nàng thật sự hiểu lầm Quốc sư, hắn không phải muốn vào hậu cung, mà là thật lòng lo cho thiên hạ.

“Có thể trị khỏi sao?”

Thân thể này thực sự không đẹp mắt, dưỡng hơn nửa năm da vẫn đen sạm, thô ráp, vết sẹo cũng nhiều. Nàng cũng không để ý, dù sao nguyên chủ trải qua quá nhiều gian khổ, da có trắng nõn mới là lạ. Thân thể chỉ cần khỏe mạnh là đủ, không làm chậm việc là được.

“Bệ hạ không tin y thuật của ta sao?” Tuân Tử Hoài hơi ủy khuất, hắn đã ở bên nàng lâu như vậy, vậy mà vẫn bị nghi ngờ.

Mấy năm nay hắn ngày càng tinh tiến, so với lúc mới gặp không biết mạnh hơn bao nhiêu lần, ngay cả tộc trưởng Tuân thị cũng nói hắn đã là đệ tử xuất sắc nhất.

Hắn ngày đêm đọc hết y thư Tuân thị, cũng là vì muốn giúp nàng điều dưỡng thân thể, vậy mà nàng lại không tin hắn.

Vân Thiên Nhạn nhìn ra hắn không vui, tuy không rõ hắn nghĩ gì, nhưng cũng biết hắn khó chịu vì bị chất vấn.

Tuân Tử Hoài quả thật là nhân tài, xem tướng, y thuật, học thức, thậm chí nông nghiệp đều tinh thông. Nhân tài như vậy, nàng tất nhiên sẽ không để hắn ủy khuất, còn phải khích lệ nhiều hơn.

“Ngươi rất tốt, chỉ là thương tích trên người ta đều là bệnh cũ lâu năm, điều dưỡng có phiền phức không?”

“Chỉ cần bệ hạ tin ta hay không.”

“Đương nhiên tin.”

“Vậy được, chỉ cần bệ hạ tin ta, ta liền có thể phát huy y thuật cao nhất của Tuân thị, giúp bệ hạ khôi phục trạng thái tốt nhất.” Tuân Tử Hoài nói.

Vân Thiên Nhạn khẽ động tâm: “Y thuật của Tuân thị thật sự thần kỳ như vậy sao?”

“Đó là tất nhiên. Chỉ riêng y thư Tuân thị đã có tới ba ngàn quyển, ta đều đã đọc hết.”

May mắn hắn có trí nhớ siêu phàm, gặp qua là không quên, nếu không đổi lại người khác tuyệt đối không thể làm được.

“Những thứ khác còn chưa tính, muốn đọc hết toàn bộ phải mất rất nhiều năm.” Tuân Tử Hoài vẻ mặt nghiêm túc, giọng lại có chút mềm xuống: “Những năm này, ngoài việc giúp bệ hạ xử lý việc, ta đều dùng để ngày đêm đọc sách.”

Bộ dáng ấy như đang nói: nhìn đi, ta vì ngươi mà cố gắng đến vậy, ngươi lại còn không tin ta.

“Y thư Tuân thị các ngươi có cho người ngoài mượn không?”

Tuân Tử Hoài vốn tưởng nàng sẽ khen hắn vài câu, không ngờ lại hỏi một câu như vậy, cả người lập tức khựng lại.

Dù vậy, đây là bệ hạ do chính hắn phò tá, là quân vương hoàn mỹ nhất thiên hạ, cho dù có chút “lệch đề” như vậy, hắn cũng vẫn có thể bao dung.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương