Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 19: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

“Nhạn nhi, nghe nói nàng muốn đăng cơ xưng Đế?” Dù Hạ Thanh Sơn có nhẫn nhịn đến đâu cũng không giữ nổi vẻ giả vờ, hai vết sẹo trên mặt vì khuôn mặt vặn vẹo mà càng thêm dữ tợn: “Nhạn nhi, nàng là nữ tử, sao có thể xưng Đế? Chuyện xưng Đế từ xưa vốn là của nam nhân, nữ nhân làm sao quản lý nổi cả thiên hạ? Làm Hoàng đế không phải chuyện muốn làm là làm, nhẹ nhàng như nàng nghĩ đâu.”

“Nàng cho rằng Hoàng đế chỉ cần ngồi trên cao là xong sao?”

“Không, làm Hoàng đế không hề dễ dàng. Phải quản lý thiên hạ, Nhạn nhi, nàng hiểu được bao nhiêu?”

“Giang sơn là do nàng vất vả đánh xuống, ta đã chuẩn bị kỹ càng, vốn nên giúp nàng thủ hộ thật tốt, sao nàng lại xúc động như vậy?”

“Làm Hoàng đế là việc vô cùng khổ cực, ta không muốn nàng phải chịu khổ.”

“Nàng đã mệt nhọc nhiều năm như vậy, lẽ ra nên nghỉ ngơi. Nàng như vậy thật khiến ta đau lòng.”

Hệ thống 666 nghe xong những lời này, không khỏi ngây người, nhịn không được truyền lại cho nguyên chủ.

Phế hậu Vân thị dựa bên miệng giếng nghe được cũng không nhịn được mắng một câu: “Thật không biết xấu hổ! Năm đó sao ta lại coi trọng loại cẩu nam nhân này.”

“À mà này, hệ thống đại nhân, Thiên Nhạn cô nương làm Hoàng đế thật sự không có vấn đề sao?” Có một điểm Hạ Thanh Sơn nói không sai, làm Hoàng đế quả thực rất vất vả, chuyện phải quản quá nhiều, mỗi ngày đều đối mặt vô số việc. Không phải nàng nhát gan, mà là từ trước đến nay nữ tử làm việc vốn đã khó hơn nhiều.

Hệ thống 666: [Cái này không cần lo, thật không dám giấu, ký chủ nhà ta vốn chính là một vị Hoàng đế. Đừng thấy nàng nhỏ nhắn xinh xắn, thực tế không biết đã sống bao nhiêu năm. Việc làm Hoàng đế với nàng chỉ như ăn cơm uống nước, kẻ nào dám giở trò trước mặt nàng, đều không thoát được. Ngươi cứ chờ xem đại nhân thu thập Hạ Thanh Sơn đến ngoan ngoãn thế nào.]

“Thật ra không cần làm nhiều như vậy, chỉ cần Khiên nhi và Tuyền nhi bình an là được.”

[Đại nhân sẽ thỏa mãn nguyện vọng của ngươi. Nhưng nàng là người không thích bị khống chế. Nàng muốn làm gì thì cứ để nàng làm, dù sao cũng không có hại gì cho ngươi, đúng không? Ngươi xem hài tử của ngươi, đều được nuôi dạy rất tốt, đại nhân còn mời phu tử dạy riêng, bảo đảm sau này sẽ thành tài, tự bảo vệ được mình.]

Phế hậu Vân thị suy nghĩ đến vị phu tử kia. Nhớ lại những việc Thiên Nhạn đã làm gần đây, lại nghĩ đến việc vận mệnh phụ thân nàng được thay đổi, những tướng sĩ kia không còn bị Hạ Thanh Sơn chèn ép hãm hại, trong lòng không khỏi cảm động.

“Đúng vậy, Thiên Nhạn cô nương tự có chủ ý. Hiện giờ mọi chuyện đều đang tốt lên, ta cần gì phải nhiều lời nữa.”

Phế hậu Vân thị tiếp tục nhìn chằm chằm miệng giếng. Dĩ nhiên nàng không thể từ đó thấy hết mọi chuyện của Thiên Nhạn, tất cả những gì nàng thấy đều là do đối phương và hệ thống cho phép.

“Nhạn nhi, đợi ta đăng cơ, sẽ phong nàng làm Hậu. Nàng chỉ cần yên tâm ở hậu cung dưỡng thân, không cần khổ cực nữa. Sau này sẽ có ta che chở, nàng không cần trải qua mưa gió gì nữa, được không?” Hạ Thanh Sơn cố dùng tình cảm lay động nàng.

Vẻ mặt hắn chứa chan tình cảm, hoàn toàn quên mất hai vết sẹo trên mặt khiến biểu cảm càng thêm dữ tợn, nhìn chẳng những không cảm động mà còn có phần dọa người.

“Hiện tại ta đăng cơ là ý của quần thần, lại thêm dị tượng đêm đó đã truyền khắp dân gian.” Thiên Nhạn bình tĩnh nói: “Nếu ta không đăng cơ, thiên hạ vừa mới thống nhất, rất dễ sinh loạn, e rằng lại rơi vào rung chuyển.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương