Xuyên Nhanh: Sổ Tay Tẩy Trắng Của Người Cha Cặn Bã

Chương 11: THẬP NIÊN 90 – NGƯỜI CHA BẠC TÌNH VỨT BỎ VỢ CON

Trước Sau

break

Sáng sớm hôm sau, khi trời còn tờ mờ sáng, Bùi Dục đã nhẹ chân nhẹ tay rời giường.

Anh ra đầu ngõ mua sữa đậu nành nóng hổi, bánh quẩy cùng mấy cái bánh bao nhân thịt mang về. Trong phòng vẫn im ắng, Từ Oánh tối qua ngủ muộn nên giờ vẫn còn say giấc, đôi gò má ửng hồng trông rất bình yên.

Ngược lại, đồng hồ sinh học của bé Hiểu Hiểu rất chuẩn. Cô bé dụi mắt bước ra khỏi phòng nhỏ, theo thói quen định lẻn vào phòng mẹ.

"Mẹ ơi..."

"Suỵt." Bùi Dục vội vàng ngăn con gái lại, anh ngồi xổm xuống, hạ thấp giọng: "Hiểu Hiểu ngoan, mẹ còn đang ngủ, chúng ta đừng đánh thức mẹ nhé? Bố có mua bánh bao thịt thơm phức và sữa đậu nành ngọt lịm đây, chúng ta đi rửa mặt đánh răng rồi ăn sáng trước, đợi mẹ tự tỉnh dậy sẽ cho mẹ một bất ngờ, được không nào?"

Hiểu Hiểu nhìn bố, rồi lại nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt, do dự một chút rồi cuối cùng cũng bị sức hấp dẫn của "bánh bao thịt" và "bất ngờ" lôi cuốn, ngoan ngoãn đi theo bố vệ sinh cá nhân.

Đến khi Hiểu Hiểu đã rửa mặt xong, ngồi bên chiếc bàn nhỏ bắt đầu gặm bánh bao thì Từ Oánh mới lờ đờ tỉnh giấc. Cô chống chọi với cơn mỏi mệt ngồi dậy, vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo hẳn. Vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh, cô đã thấy Bùi Dục đang cười tủm tỉm nhìn mình.

Nghĩ đến "hành vi ác liệt" của người này tối qua, hôn đến mức cô suýt thì thiếu oxy, mặt Từ Oánh đỏ bừng lên như hai đám mây hồng, không nhịn được mà lườm anh một cái đầy oán trách.

Bùi Dục thấy vẻ mặt thẹn thùng ấy, lại liếc thấy con gái đang vùi đầu chuyên tâm "đối đầu" với cái bánh bao thịt, chẳng mảy may chú ý bên này. Anh lập tức áp sát, nhanh như chớp dùng hai tay nâng lấy mặt cô, đặt xuống một nụ hôn thật kêu, rồi trán chạm trán với cô, cười khẽ: "Chào buổi sáng nhé, vợ yêu."

"Ưm!" Từ Oánh bất ngờ không kịp đề phòng, bị dọa cho giật mình. Cô ngước mắt định lườm anh tiếp, nhưng đôi mắt to tròn ngập nước ấy giờ đây long lanh như biết nói, chẳng thấy chút uy hiếp nào mà trái lại như đang làm nũng.

Ánh mắt Bùi Dục tối lại, không nhịn được mà mổ nhẹ thêm vài cái lên đôi môi hơi sưng của cô mới chịu buông ra. Lần này Từ Oánh hoàn toàn không dám "khiêu khích" thêm nữa, đỏ mặt ngồi xuống cạnh con gái ăn sáng, cả quá trình không dám nhìn thẳng vào cái gã "được đằng chân lân đằng đầu" kia thêm lần nào.

Hôm nay là Chủ Nhật, xưởng của Từ Oánh nghỉ, Hiểu Hiểu cũng không phải đi mẫu giáo. Cả nhà ba người ăn sáng xong, hai vợ chồng bàn bạc kế hoạch trong ngày.

"Oánh Oánh, lát nữa chúng ta đi ngân hàng trước, để riêng tiền trả nợ ra, còn lại thì gửi vào sổ. Sau đó mình về nhà bố mẹ, trả tiền dưỡng già cho hai cụ trước đã."

Bùi Dục vạch kế hoạch: "Đến nhà ông bà thì gửi Hiểu Hiểu ở đó chơi một lát, hai vợ chồng mình sẽ sang nhà mấy chủ nợ khác, trả cả vốn lẫn lãi rồi thành tâm xin lỗi người ta một tiếng."

Từ Oánh tự nhiên không có ý kiến gì. Lúc chuẩn bị quà mang về nhà ngoại, đống quần áo bé trai Bùi Dục mua trước đó bỗng có đất dụng võ. Anh trai của Từ Oánh có cậu con trai tên Từ Khải, lớn hơn Hiểu Hiểu một tuổi, vóc người sàn sàn nhau, mặc đống đồ nam kia là vừa khéo.

"Dù anh chị dâu có hơi..." Từ Oánh nhỏ giọng, mắt thoáng qua nét u buồn, "Nhưng Tiểu Khải dù sao cũng là cháu đích tôn của bố mẹ, anh trai trước đây cũng đối xử với em khá tốt."

Từ Oánh nhìn sang đống đồ chơi mới của con gái, ngập ngừng: "Anh Dục, anh xem Hiểu Hiểu có nhiều đồ chơi thế này, hay là... mình lấy một hai món, như cái kèn nhỏ hay quả bóng cao su, mang về cho Tiểu Khải chơi cùng nhé?"

"Không được! Đều là của con!"

Chưa đợi Bùi Dục trả lời, Hiểu Hiểu đã lập tức như cô gà mái nhỏ hộ con, dang rộng hai tay che chắn trước đống đồ chơi của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đanh lại đầy cảnh giác.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc