Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Pháo Hôi Muốn Phản Công

Chương 57: Kết thúc

Trước Sau

break

Chứng kiến cảnh Thẩm Tích Tích và Tịch Diên ôm chầm lấy nhau, Hải Đường đứng cách đó không xa chẳng chút gợn sóng, cô ất khẽ nhếch môi đầy mỉa mai.

Một gã đàn ông từng muốn hại chết cha đẻ của mình, liệu hắn có hiểu thế nào là tình yêu?

Một người đàn bà chỉ biết sống trong thế giới mộng tưởng của riêng mình, cô ta có biết thế nào là hy sinh?

Đã muốn ở bên nhau đến thế, vậy thì cô ấy thành toàn cho họ luôn, để xem hai người có thể tạo nên một mối tình oanh liệt chấn động thế gian nào đây.

Hải Đường thu hồi tầm mắt, quay người trở về bàn bạc với Tịch lão tướng quân chuyện để Thẩm Tích Tích chăm sóc Tịch Diên.

Tịch Diên của hiện tại đã mất đi đôi chân, chức vị Thiếu tướng cũng bị lão tướng quân tước bỏ. Nói thẳng ra, hắn giờ chỉ là một kẻ tàn phế không thể tự lo liệu cuộc sống, lại còn là một kẻ tàn phế mất đi tự do.

Những việc Tịch Diên đã làm đủ để hắn bị đem ra xử bắn mấy lần, nhưng dù hắn có khốn nạn đến đâu thì vẫn là con trai của Tịch lão tướng quân. Tình thâm cốt nhục khiến ông không thể đại nghĩa diệt thân mà tống con trai vào tù.

Tuy nhiên, Tịch lão tướng quân cũng chẳng để Tịch Diên được dễ chịu, ông hạ lệnh nhốt hắn vào bệnh viện tâm thần, cả đời này đừng hòng bước chân ra ngoài.

Ban đầu, Tịch lão tướng quân không đồng ý cho Thẩm Tích Tích đi chăm sóc Tịch Diên. Ông vốn chẳng có chút thiện cảm nào với loại đàn bà phá hoại hạnh phúc gia đình con trai mình, nhưng cuối cùng vẫn bị Hải Đường thuyết phục thành công.

Giải quyết xong xuôi chuyện của Thẩm Tích Tích và Tịch Diên, Hải Đường nói với Tịch lão tướng quân: “Ba, con muốn vào quân đội.”

“Sao tự dưng lại muốn đi lính?” Tịch lão tướng quân nhíu mày.

“Con chỉ muốn cống hiến chút gì đó cho đất nước thôi, con cứ cảm thấy bản thân mình dạo này vô dụng quá. Ba, con không muốn làm lính văn công đâu, con muốn vào đội đặc chủng.”

Chẳng biết có phải vì từng "chết" một lần hay không mà Hải Đường vô cùng thiếu cảm giác an toàn. Từ nhỏ sống ở nhà họ Tịch, cô ấy luôn coi Tịch Diên là chỗ dựa duy nhất. Thế nhưng giờ đây ngọn núi ấy đã sụp đổ tan tành, Hải Đường chợt nhận ra dựa dẫm vào ai cũng chẳng bằng dựa vào chính mình.

Tịch lão tướng quân nhìn Hải Đường, vẻ mặt đầy do dự. Bộ độ đặc chủng cực khổ vô cùng, nhất là với phụ nữ, cái khổ đó gần như vượt quá giới hạn chịu đựng.

Nhưng thôi, con cháu tự có phúc của con cháu, chim non trưởng thành rồi cũng phải rời xa vòng tay cha mẹ. Đã là Hải Đường muốn tung cánh bay cao, ông không thể tự tay bẻ gãy đôi cánh của cô ấy được.

Thấy thái độ của Hải Đường kiên quyết như vậy, lão tướng quân đành sắp xếp cho cô ấy vào đội đặc chủng nữ.

Vào đơn vị, Hải Đường chịu không ít khổ cực, nhưng cô ấy chưa bao giờ than vãn với ông Tịch một lời. Sau một năm rèn luyện, cô ấy đã trưởng thành hơn hẳn, điều này khiến Tịch lão tướng quân vô cùng an lòng, càng thêm khẳng định quyết định năm xưa là hoàn toàn đúng đắn.

Từ quân ngũ trở về, Hải Đường đến bệnh viện tâm thần thăm Tịch Diên.

Hiện tại cô ấy đã hoàn toàn buông bỏ hắn, tới đây chỉ vì chợt nhớ đến hắn và Thẩm Tích Tích nên tiện đường ghé qua xem thử mà thôi.

Khi Hải Đường khoác trên mình bộ quân phục hiên ngang xuất hiện trước mặt Tịch Diên và Thẩm Tích Tích, cả hai đều sững sờ.

Hải Đường của hiện tại tuy có đen đi đôi chút, nhưng giữa đôi lông mày lại thêm phần anh khí và kiên nghị, khiến cô ấy trông rạng rỡ lạ thường. Một Hải Đường như thế khiến Thẩm Tích Tích nảy sinh cảm giác hụt hẫng chưa từng có. Tại sao Hải Đường càng sống càng rực rỡ, còn mình lại phải ở đây chăm sóc một kẻ không bao giờ đứng lên được nữa như Tịch Diên?

Thẩm Tích Tích liếc nhìn đôi chân của Tịch Diên, vì lâu ngày không vận động nên chúng gầy tong teo, chẳng hề cân xứng với cái thân hình đang phát tướng của hắn.

Tịch Diên béo lên không ít, gương mặt cũng chẳng còn vẻ anh tuấn như xưa mà thay vào đó là sự suy sụp, tang thương, trông chẳng chút sức sống. Chỉ nhìn một cái thôi, Thẩm Tích Tích đã chán ghét quay mặt đi chỗ khác.

Tịch Diên nhìn Hải Đường, ánh mắt lóe lên tia kinh diễm. Trong ấn tượng của hắn, Hải Đường chưa bao giờ như thế này. Trước đây cô ấy cứ như một cái bóng lúc nào cũng bám dính lấy hắn, khiến hắn vô cùng phiền chán. Nhưng bây giờ, Hải Đường rất đẹp, cái đẹp ấy không chỉ đơn thuần là nhan sắc mà còn ở khí chất tự tin, kiêu hãnh, khiến người ta không kìm được mà dõi theo.

Trước khi tới, Hải Đường cũng có chút muốn gặp lại họ, nhưng gặp rồi cô ấy lại chẳng muốn nhìn thêm giây nào nữa. Chuyện cũ cứ để nó trôi qua đi, giữa họ căn bản không thể nào xí xóa hiềm khích để làm bạn, vậy thì tốt nhất sau này đừng gặp lại nữa.

Hải Đường chẳng nói câu nào, dứt khoát quay người rời đi. Dáng vẻ nàng bước đi vô cùng hiên ngang, sống lưng thẳng tắp như thể chẳng điều gì có thể khiến cô ấy phải khom lưng cúi đầu.

Nhìn theo bóng lưng Hải Đường, cả Tịch Diên và Thẩm Tích Tích đều nảy sinh một nỗi hối hận muộn màng. Tịch Diên chẳng rõ mình hối hận điều gì, hắn cứ đờ đẫn nhìn theo bóng cô ấy cho đến khi đối phương biến mất vẫn chẳng nỡ thu hồi tầm mắt.

Thẩm Tích Tích cũng hối hận, nhưng cô ta biết rõ mình hối hận vì điều gì. Cô ta hận mình đã ở lại đây chăm sóc Tịch Diên, uổng phí một năm thanh xuân quý báu. Cô ta chẳng còn yêu Tịch Diên nữa, cớ sao phải ở đây chôn vùi đời mình?

Đôi mắt Thẩm Tích Tích lóe lên tia tính toán, cô ta bắt đầu nghĩ cách làm sao để vứt bỏ Tịch Diên mà thoát khỏi nơi này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc