Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Pháo Hôi Muốn Phản Công

Chương 53

Trước Sau

break

“Đường Đường, thời gian này con cứ ở lại trong nhà đi, ở nhà an toàn. Ba có chút việc cần xử lý, mấy ngày tới sẽ không về.”

Hôm đó, ông cụ hời hợt nói với Cố Thiển Vũ một câu như vậy rồi rời đi.

Nhìn bóng lưng ông cụ khuất dần, Cố Thiển Vũ luôn cảm thấy có một cảm giác "gió giục mây vần", giông bão sắp đến.

Cố Thiển Vũ nhíu mày, chẳng lẽ ông cụ định ra tay chỉnh đốn chính con trai mình rồi sao?

Sau khi ông đi, Cố Thiển Vũ nghe lời ngoan ngoãn ở lại nhà họ Tịch, không đi đâu cả.

Nửa tháng sau, ông Tịch và Tịch Diên trở về, nhưng Tịch Diên lại bị hai phó quan áp giải, hai tay hắn bị còng, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Hai phó quan đó áp giải Tịch Diên vào thư phòng của ông Tịch rồi mới lui ra ngoài.

Chờ đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người, ông lạnh nhạt bảo Tịch Diên: “Quỳ xuống.”

Tịch Diên vốn đã đầy lệ khí, nghe câu này lại càng tức nổ phổi, hắn thâm độc mở miệng: “Tôi mới là con trai của ông, ngoài tôi ra, sau khi ông chết còn ai có thể bưng hũ tro cốt cho ông đây?”

Ông Tịch không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Tịch Diên.

Tịch Diên tiếp tục phát tiết nỗi bất mãn của mình: “Từ nhỏ ông đã thiên vị cái con tiện nhân Hải Đường kia rồi, ông có biết tôi nhìn thấy cô ta thấy buồn nôn đến mức nào không? Tôi thật hối hận vì đã kết hôn với con tiện nhân đó, nếu không tôi cũng chẳng biến thành cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này.”

Tịch Diên cảm thấy cảnh ngộ hiện tại của hắn đều là do Hải Đường mà ra.

Ông Tịch lẳng lặng nghe Tịch Diên nói, không hề đưa ra bất kỳ bình luận nào.

Trong mắt Tịch Diên, ông như vậy là có hy vọng bị hắn thuyết phục.

Suy nghĩ này khiến sắc mặt Tịch Diên dịu đi đôi chút: “Ba, chỉ thiếu một chút nữa thôi, con sắp tra ra được kẻ liên lạc với Hải Đường rồi, chỉ cần diệt khẩu hắn là chuyện này sẽ không ai biết nữa.”

“Ba yên tâm, ba không muốn con động vào Hải Đường, con tuyệt đối sẽ không chạm vào cô ta dù chỉ một chút. Ba chỉ cần bảo cô ta ly hôn với con, con sẽ tống cô ta ra nước ngoài, chúng ta cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra.” Tịch Diên nhìn ông Tịch với vẻ mặt đầy mong đợi.

Trong đáy mắt Tịch Diên lộ ra một sự cố chấp điên cuồng: “Nhà họ Tịch chúng ta vẫn luôn ưu tú như vậy, nếu chuyện này để lộ ra ngoài, nước Z sẽ nhìn nhà họ Tịch chúng ta thế nào? Thế nên chuyện này tuyệt đối không được rò rỉ!”

Ông Tịch nhìn Tịch Diên, vẻ mặt bình tĩnh đến mức đáng sợ.

Cuối cùng Tịch Diên cũng nhận ra sự bất thường của ông, hắn dừng lại không nói nữa, nơi đáy mắt thoáng qua một tia hoảng loạn và căm hận.

Hắn đã cống hiến cho nước Z nhiều như thế, giờ chẳng qua chỉ là giết vài người thôi, so với công lao của hắn, vài mạng người đó chẳng đáng là bao, tại sao ông ấy cứ phải nắm khư khư chuyện này không buông chứ?

Hắn mới là con trai ruột của ông ấy, là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tịch, ba của con tiện nhân kia chẳng qua chỉ là cứu mạng ông ấy một lần thôi mà. Con gái của ân nhân cứu mạng, lẽ nào thực sự quan trọng hơn cả con trai ruột sao?

Không không không, hắn là thần, là vị thần khiến nước Z ngày càng lớn mạnh, hắn tuyệt đối không thể để ông cụ hủy hoại đế quốc cường thịnh mà hắn đã dày công gây dựng nên.

Ánh mắt Tịch Diên dần trở nên độc địa, đã vậy ông cụ không chịu thấu hiểu cho hắn, thì cứ để ông ta nghỉ hưu vĩnh viễn đi cho rồi, đỡ phải ở đây gây thêm phiền phức cho hắn.

Nhìn thấy vẻ thâm độc và toan tính xẹt qua trong mắt Tịch Diên, Tịch lão tướng quân khẽ thở dài một tiếng.

“Từ nhỏ con đã thông minh hơn những đứa trẻ khác, làm việc gì cũng tháo vát già dặn, ai nấy đều khen ta sinh được một đứa con trai tốt.” Như đang hồi tưởng lại dáng vẻ của Tịch Diên lúc nhỏ, ông ấy mỉm cười, nơi đáy mắt cũng hiện lên một tia từ ái.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc