Dưới chân Thẩm Tích Tích là một mảng rêu lớn. Mấy ngày nay trời mưa liên miên khiến mặt đất rất ẩm ướt, vài chỗ mọc đầy rêu xanh. Có lẽ vừa rồi cô ta mải cãi nhau với Tịch Diên nên không để ý dưới chân, thế là dẫm phải rêu mà ngã nhào.
Sắc mặt Thẩm Tích Tích ngày càng trắng bệch, cô ta có vẻ rất đau đớn, cơ thể run rẩy dữ dội. Dần dần, một dòng chất lỏng đỏ tươi chảy dọc theo đùi Thẩm Tích Tích, nhuộm đỏ cả chiếc váy.
Chứng kiến cảnh này, Cố Thiển Vũ trợn tròn mắt.
Đệch, Thẩm Tích Tích mang thai, mà còn mẹ nó bị sảy thai nữa chứ!
“Tích Tích!” Nhìn thấy máu trên người Thẩm Tích Tích, Tịch Diên lo lắng đến đỏ cả mắt, hắn vội vàng bế xốc cô ta lên: “Anh đưa em đi bệnh viện ngay, em cố chịu đựng chút.”
Lúc đi ngang qua Cố Thiển Vũ, bước chân Tịch Diên khựng lại, hắn nhìn cô bằng ánh mắt âm hiểm: “Nếu Tích Tích có chuyện gì, tôi nhất định sẽ bắt cô phải chôn cùng.”
“...” Cố Thiển Vũ cạn lời.
Liên quan mẹ gì đến cô chứ, là Thẩm Tích Tích tự ngã mà!
Còn đòi chôn cùng? Anh tưởng mình là hoàng đế, còn Thẩm Tích Tích là hoàng hậu chắc?
Có điều lúc này Cố Thiển Vũ cũng chẳng buồn chấp nhặt với Tịch Diên.
Đợi Tịch Diên bế Thẩm Tích Tích đi rồi, Cố Thiển Vũ nhìn chằm chằm vũng máu trên mặt đất, khẽ nhíu mày.
Thẩm Tích Tích dù sao cũng là nữ chính của thế giới này, vận khí chẳng lẽ lại kém đến thế, ngã một cái mà mất luôn đứa bé sao?
Trong cốt truyện gốc, sau khi nguyên chủ chết, tình cảm giữa Tịch Diên và Thẩm Tích Tích ngày càng mặn nồng, chẳng bao lâu sau Thẩm Tích Tích đã mang thai đứa con đầu lòng của Tịch Diên.
Đứa trẻ đó vốn được sinh ra thuận lợi, sao giờ lại mất rồi?
Cố Thiển Vũ cảm thấy rất kỳ lạ. Tịch Diên bị cô chèn ép đến thảm, vận may của Thẩm Tích Tích dường như cũng không còn tốt như trước, đứa con đầu lòng cứ thế mất đi một cách khó hiểu.
Tại sao cô lại có cảm giác vận thế “chủ nhân thế giới” của hai người này đang sụt giảm nhỉ?
Cố Thiển Vũ nghĩ mãi không ra, tuy có gì đó không đúng lắm nhưng việc đám người Tịch Diên xui xẻo đối với cô lại là một chuyện tốt.
Tin tức Thẩm Tích Tích mất con là một đòn giáng mạnh vào Tịch Diên. Hắn đỏ mắt quay về nhà họ Tịch để tính sổ với Cố Thiển Vũ.
May mà Ông Tịch có nhà, nếu không với cái điệu bộ đó, có lẽ Tịch Diên định ăn tươi nuốt sống Cố Thiển Vũ luôn rồi.
Đối với loại tra nam như Tịch Diên, Cố Thiển Vũ thật sự không còn lời nào để nói.
Nếu Tịch Diên không ích kỷ chỉ biết đến bản thân thì chuyện ngày hôm nay đã chẳng xảy ra. Đến nước này rồi mà hắn vẫn không biết hối cải, còn đổ hết trách nhiệm lên đầu người khác, hạng người như hắn mà cũng xứng làm chỉ huy cao cấp trong quân đội sao?
Ông Tịch đuổi Tịch Diên đang phát điên ra ngoài, sau đó gọi Cố Thiển Vũ vào thư phòng.
“Đường Đường, con thành thật nói cho ba biết, con và Tịch Diên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tịch lão tướng quân nghiêm nghị hỏi.
Tuy ông đã già nhưng không hề hồ đồ, những điểm bất thường giữa Tịch Diên và Hải Đường dạo gần đây ông đều nhìn thấu, chỉ là bấy lâu nay chưa nói ra mà thôi.
Tịch lão tướng quân trước giờ luôn ôn tồn với cô, đây là lần đầu tiên Cố Thiển Vũ thấy ông lộ ra thần sắc như vậy.
Dù ông Tịch đã ngoài năm mươi, tóc mai đã bạc, trên mặt đầy nếp nhăn, nhưng ánh mắt ông vẫn rất tinh anh, sống lưng thẳng tắp, gương mặt chính trực toát lên khí chất hào hùng.
Cố Thiển Vũ nhìn Tịch lão tướng quân, suy nghĩ một lát rồi quyết định đánh cược một ván.
“Ba, con muốn ly hôn với Tịch Diên.” Cố Thiển Vũ nghiêm túc lên tiếng.
Nghe thấy câu này, ông Tịch thở dài một tiếng.
“Năm đó nếu không nhờ ba con thì ba đã sớm bỏ mạng rồi. Vì thế ba mới muốn con gả cho Tịch Diên, trở thành con dâu nhà họ Tịch. Ba muốn mai này khi mình không còn nữa, Tịch Diên vẫn có thể bảo vệ con.”