"Cho nên..." Cố Thiển Vũ nheo mắt, nhìn Tịch Diên với vẻ ngạo mạn và đầy nguy hiểm: “Đừng chọc tôi giận, nếu không cả hai chúng ta sẽ cùng chết."
Cố Thiển Vũ vừa dứt lời, ông Tịch nghe thấy động tĩnh trong phòng nên đẩy cửa bước vào.
"Hai đứa đang làm cái gì mà ồn ào thế hả?" Ông Tịch nhíu mày hỏi.
Đến khi nhìn thấy vết răng trên mặt Cố Thiển Vũ vaqf dấu bàn tay trên mặt Tịch Diên, Tịch lão tướng quân không khỏi ngẩn người.
Hai đứa này bị làm sao thế?
Nhìn thấy ông bô nhà mình đứng ở cửa, Tịch Diên sực nhớ tới mấy tấm ảnh dưới đất, sắc mặt lập tức thay đổi. Hắn vội vàng bước tới, “rầm" một tiếng đóng sập cửa, nhốt ông Tịch ở bên ngoài.
Ông Tịch còn tưởng Tịch Diên định ra tay với Cố Thiển Vũ, lập tức cuống cuồng: "Mở cửa! Thằng ranh con kia, mày mà dám đụng vào một sợi tóc của Đường Đường, tao sẽ đánh gãy chân mày."
Nghe thấy lời ông bô nói, mặt Tịch Diên đen như đít nồi. Cái đệch, rốt cuộc là ai đang bắt nạt ai đây?
Nhìn bộ dạng thản nhiên như không có chuyện gì của Cố Thiển Vũ, trong lòng Tịch Diên trào dâng nỗi hận thù ngút trời. Sẽ có một ngày, hắn nhất định phải khiến con tiện nhân này sống không bằng chết.
Cố Thiển Vũ dường như chẳng hề để tâm đến sự âm hiểm trong mắt Tịch Diên, cô đang xót xa nhìn móng tay của mình. Lúc nãy tát hắn một cú, móng tay ngón trỏ bên trái bị gãy mất một nửa, tuy không đau nhưng lại cực kỳ mất thẩm mỹ.
Nếu mà biết được suy nghĩ lúc này của Cố Thiển Vũ, chắc chắn Tịch Diên sẽ tức đến mức hộc máu mà chết. Thế nhưng lúc này hắn chẳng còn tâm trí đâu mà đoán xem cô đang nghĩ gì. Dưới đất đang vương vãi đống bằng chứng hắn hãm hại Cố Thiển Vũ, nếu để ông cụ biết được, nửa đời sau của hắn chắc chắn phải gắn liền với chiếc xe lăn.
Tịch Diên vừa nhặt ảnh lên thì Tịch lão tướng quân đã đạp cửa xông vào. Nhìn thấy ông, Tịch Diên chột dạ giấu vội đống ảnh vào trong áo.
Tịch lão tướng quân căn bản chẳng thèm quan tâm Tịch Diên đang cầm cái gì, trong đầu ông lúc này chỉ toàn là hình ảnh cô con dâu bảo bối bị thằng ranh con nhà mình bắt nạt.
Tịch lão tướng quân đùng đùng nổi giận đi tới trước mặt Tịch Diên, coi như không thấy khuôn mặt đang sưng đỏ của hắn, ông bồi thêm một cái tát nữa cho "đủ bộ".
"Thằng khốn, có ai đi bắt nạt vợ mình như mày không hả?" Tịch lão tướng quân quát tháo đầy khí thế.
"..." Cố Thiển Vũ.
"..." Tịch Diên.
Cố Thiển Vũ thầm nghĩ: Hắn có bắt nạt được con đâu, ngược lại là con vừa tẩn hắn một trận đấy chứ!
Tịch Diên thầm gào thét: Nhìn mặt con đi, con mới là người bị bắt nạt đây này!
Trước đây Tịch Diên luôn tỏ thái độ lạnh nhạt với Hải Đường, thế nên lần này Tịch lão tướng quân cũng mặc định là hắn đã chọc giận cô, khiến cô con dâu vốn hiền lành ngoan ngoãn phải bùng nổ. Phải biết rằng, thỏ cuống lên cũng sẽ cắn người.
Kể từ sau sự kiện "thỏ cuống lên cắn người" đó, Tịch lão tướng quân nhìn Tịch Diên càng thêm ngứa mắt, hở ra là bới lông tìm vết.
Nếu là trước kia, hắn đã sớm trở mặt với Tịch lão tướng quân rồi bỏ đi. Nhưng hiện tại, bất kể ông có nổi trận lôi đình thế nào, hắn vẫn lì lợm ở lại nhà họ Tịch không chịu rời đi.
Sau hôm bạo hành Tịch Diên một trận ra trò, Cố Thiển Vũ đã chẳng còn sợ hắn nữa, thường xuyên cùng Tịch lão tướng quân kẻ tung người hứng, mỉa mai hắn. Lúc ông Tịch không có mặt, cô còn quá đáng hơn, thỉnh thoảng lại nói mấy câu khiến hắn nghẹn họng, nếu thấy ngứa mắt là lại ra tay.
Ban đầu Tịch Diên còn nhìn cô bằng ánh mắt đầy thù hận, nhưng về sau không biết có phải bị đánh đến mức tê liệt luôn rồi hay không, mỗi khi bị tẩn, hắn đều giữ vẻ mặt không cảm xúc, khiến người ta chẳng biết hắn đang toan tính điều gì.
Tịch Diên càng như vậy, Cố Thiển Vũ càng cảm thấy hắn đang ủ mưu đồ xấu, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi lo lắng.