Tên này lẽ nào đã hắc hóa rồi?
Suy nghĩ này khiến mí mắt Cố Thiển Vũ giật giật, nhưng cô cũng có thể hiểu được nguyên nhân khiến Tịch Diên hắc hóa.
Cứng quá thì dễ gãy, loại con giời như Tịch Diên, từ lúc sinh ra đã mang theo vinh quang mà người khác không thể sánh bằng. Cộng thêm sự ưu tú của bản thân, hắn luôn tỏ ra khác biệt, nổi bật giữa đám bạn cùng lứa như hạc giữa bầy gà.
Tịch Diên chưa từng nếm mùi thất bại, luôn tự cho mình đứng trên đỉnh kim tự tháp mà nhìn xuống kẻ khác, thế nên hắn vốn vô cùng kiêu ngạo và tự phụ.
Nhưng hiện tại, hắn đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình. Chỉ cần một chút sơ sẩy, hắn có thể sẽ vạn kiếp bất phục, bị kẻ khác đẩy xuống khỏi đỉnh cao, rồi ngã sấp mặt xuống tận đáy xã hội.
Biến cố lớn lao như vậy, Tịch Diên không thay đổi mới là lạ.
Chỉ là Cố Thiển Vũ không ngờ Tịch Diên lại hắc hóa nhanh đến thế, chẳng còn nhìn ra chút thần thái nào của ngày xưa.
Giờ đây cả Tịch Diên lẫn Thẩm Tích Tích đều lần lượt hắc hóa, hai kẻ vặn vẹo ở bên nhau thì sẽ tạo ra phản ứng hóa học gì đây?
Cố Thiển Vũ tỏ vẻ rất tò mò, cũng rất mong chờ đến ngày bọn họ "xé xác" lẫn nhau.
Kể từ khi xác định Tịch Diên đã hắc hóa, Cố Thiển Vũ có thể cách hắn bao xa thì cách bấy xa.
Ngặt một nỗi, không biết ai đã tiết lộ tin tức Tịch lão tướng quân trở về Thủ đô, đám bạn già của ông bắt đầu thường xuyên mời ông đi tụ tập.
Nhà họ Tịch ngoài mặt thì bình lặng, nhưng bên trong lại sóng ngầm cuồn cuộn, vô cùng nguy hiểm.
Những lúc thế này, Cố Thiển Vũ đương nhiên là phải ôm chặt đùi ông cụ, ông đi đâu cô theo đó.
Cố Thiển Vũ cứ bấm bụng đi theo lão tướng quân tham gia các buổi họp mặt, nhưng đối tượng toàn là một lũ lão già đã quá nửa đời người. Một cô con dâu như cô cứ xuất hiện mãi, dù da mặt có dày đến đâu thì cô cũng bắt đầu thấy không chịu nổi.
Thế nhưng cô dám bảo đảm, chỉ cần ông Tịch không có nhà, Tịch Diên chắc chắn sẽ mài dao xoẹt xoẹt để làm thịt cô.
Đến lần tiếp theo khi ông Tịch đi tụ họp, Cố Thiển Vũ do dự một hồi, cuối cùng không đi theo nữa. Tuy nhiên, cô cũng chẳng ở nhà chờ Tịch Diên đến hành hạ, ngay khi ông ấy vừa đi, cô cũng lập tức lái xe rời khỏi nhà họ Tịch.
Lúc Cố Thiển Vũ cầm chìa khóa xe ra cửa, cô không nhìn thấy nụ cười âm lãnh thoáng qua của Tịch Diên.
Từ khi tới thế giới này, Cố Thiển Vũ vẫn chưa từng ra ngoài dạo chơi, nên cô rất lạ lẫm với nơi đây. Dù có ký ức của nguyên chủ, nhưng về mặt cảm xúc, cô vẫn thấy xa lạ.
Cố Thiển Vũ chẳng biết đi đâu, cứ thế lái xe đi lòng vòng không mục đích.
Lúc xe cộ đông đúc, cô không phát hiện ra điều gì bất thường, nhưng khi đường xá thưa thớt dần, cô mới cảnh giác nhận ra có một chiếc xe hơi màu đen vẫn luôn bám theo mình.
Để kiểm chứng suy đoán của mình, Cố Thiển Vũ cố ý lái nhanh hơn một chút.
Quả nhiên đúng như cô nghĩ, chiếc xe đen kia cũng lập tức tăng tốc đuổi theo.
Cố Thiển Vũ cau mày, chẳng cần nghĩ cũng biết chiếc xe này chắc chắn là do Tịch Diên phái tới.
Đang lúc cô phân vân không biết nên gọi điện báo cảnh sát hay gọi ông Tịch cầu cứu, thì chiếc xe đen kia đột nhiên lại vượt lên trước.
Nhìn chiếc xe vốn đang theo đuôi mình giờ lại chạy phía trước, Cố Thiển Vũ càng không hiểu nổi ý đồ của Tịch Diên.
Bất thình lình, chiếc xe đó giảm tốc độ. Thấy mình sắp tông vào đuôi nó đến nơi, Cố Thiển Vũ vội vàng đạp mạnh phanh.
Điều khiến cô sững sờ là phanh xe lại mất tác dụng! Rõ ràng lúc nãy vẫn còn tốt, rốt cuộc là có chuyện gì?
Tài xế chiếc xe đen thấy xe của Cố Thiển Vũ không có ý định dừng lại mà cứ thế lao thẳng vào đuôi xe mình nhưng cũng chẳng thèm tăng tốc, vẫn cứ lù lù chắn ngay trước mặt cô.