Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Pháo Hôi Muốn Phản Công

Chương 30

Trước Sau

break

Chẳng lẽ pháo hôi thì không có quyền được tự do tự tại? Làm bất cứ việc gì cũng phải chịu ảnh hưởng từ nhân vật chính sao?

Không, họ có quyền đó chứ, họ có thể nghịch tập, có thể sống một cuộc đời tốt đẹp hơn.

Chính vì vậy, Cố Thiển Vũ mới không thực sự tan biến, mà được hệ thống lựa chọn để hoàn thành tâm nguyện cho những người này.

Ánh mắt Cố Thiển Vũ kiên định hơn bao giờ hết, cô sẽ giúp nguyên chủ thực hiện từng nguyện vọng một.

Thấy Thẩm Tích Tích bình an vô sự, Tịch Diên thở phào nhẹ nhõm. Hắn đột nhiên cảm thấy Cố Thiển Vũ chẳng còn chút quan trọng nào nữa, cảm giác kỳ lạ lúc nãy cũng theo đó mà tan biến.

Tịch Diên lộ rõ vẻ chán ghét, buông Cố Thiển Vũ ra.

Nhận ra sự thay đổi của Tịch Diên, Cố Thiển Vũ cười lạnh. Ngay khi cô định tránh xa tên đàn ông tồi tệ này ra thì viện binh của Tịch Diên đã đến.

Thu Phong dẫn theo bảy tám người đàn ông mặc quân phục vội vã chạy tới.

Không chỉ có Thu Phong, phía sau anh ta còn có Dung Luật và đám thuộc hạ.

Nhìn thấy Dung Luật, da đầu Cố Thiển Vũ như muốn nổ tung.

Cô luôn cảm thấy tên Dung Luật này không hề đơn giản, nơi nào có anh, cô đều cảm thấy đặc biệt nguy hiểm.

Dung Luật cũng nhìn thấy Cố Thiển Vũ, anh ta nhếch môi cười với cô, nụ cười mang theo vẻ cực kỳ ma quái.

Cảm giác bất an trong lòng Cố Thiển Vũ càng thêm mãnh liệt.

Hai nhóm người vừa chạm mặt đã lập tức lao vào một cuộc xẻ thịt mới. Tiếng súng nổ vang trời khiến tai Cố Thiển Vũ gần như điếc đặc.

Hiện trường quá hỗn loạn, Cố Thiển Vũ thậm chí không biết nên trốn vào đâu. Với một pháo hôi như cô, dường như chẳng có nơi nào là an toàn.

Thấy Tịch Diên đã ra tới boong tàu, cơ trưởng cũng bất chấp nguy hiểm, điều khiển trực thăng tiếp cận hắn.

"Cậu đưa Tích Tích lên trước đi." Trong thời khắc nguy nan này, Tịch Diên vẫn chỉ nghĩ đến Thẩm Tích Tích, hắn ra lệnh cho viên sĩ quan bên cạnh.

Thẩm Tích Tích có vẻ rất cảm động, chút ghen tuông lúc nãy lập tức tan thành mây khói. Cô ta đỏ hoe mắt, nhìn Tịch Diên đầy tình tứ.

"Không, em không đi, muốn đi thì chúng ta cùng đi." Thẩm Tích Tích nói với Tịch Diên.

"Em đi trước đi, yên tâm, anh sẽ không sao đâu." Tịch Diên nhìn Thẩm Tích Tích, ánh mắt chan chứa tình yêu.

"Cánh tay anh bị thương rồi, chảy nhiều máu quá." Thẩm Tích Tích đau lòng thốt lên, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

Nhìn Thẩm Tích Tích và Tịch Diên lại bắt đầu diễn cái trò Mary Sue sướt mướt, Cố Thiển Vũ nổi đóa.

Mẹ kiếp, cứ lề mề dây dưa, bộ định diễn cho hết đời chắc? Hai người giỏi thế sao không bay lên trời, sánh vai cùng mặt trời luôn đi?

Pháo hôi thì muốn sống mà không được, còn nhân vật chính rõ ràng có thể sống thì lại cứ thích tìm đường chết.

Cố Thiển Vũ thực sự muốn tung một cước đá bay Tịch Diên và Thẩm Tích Tích sang hành tinh khác, để người ngoài hành tinh bắt bọn họ về làm vật mẫu nghiên cứu cho rồi.

Khó khăn lắm mới khuyên được Thẩm Tích Tích lên máy bay, nhưng cũng vì sự chậm trễ của bọn họ mà một viên sĩ quan khác đã phải hy sinh.

Thấy Tịch Diên chuẩn bị lên trực thăng, Cố Thiển Vũ vội vàng bám sát sau lưng hắn.

Hiện tại Tịch Diên gần như không còn sức chiến đấu, máu ở cánh tay phải chảy ra ngày càng nhiều, ngay cả việc nhấc tay lên cũng khó khăn, nên đám người Thu Phong đang dốc sức bảo vệ hắn.

Cố Thiển Vũ nghĩ rằng lúc này ở cạnh Tịch Diên là an toàn nhất, vả lại đã có người đỡ đạn thay Thẩm Tích Tích rồi, chắc là không đến lượt cô phải chết đâu nhỉ?

Nhưng kết quả chứng minh Cố Thiển Vũ đã quá ngây thơ. Cô không bị Tịch Diên lôi ra đỡ đạn cho Thẩm Tích Tích, nhưng lại bị hắn kéo ra để đỡ đạn cho chính mình.

Ngay khi Tịch Diên vừa định lên máy bay, Dung Luật nắm lấy thời cơ, giơ súng nhắm thẳng vào đầu hắn mà bắn.

Tịch Diên vốn có sự nhạy bén cực cao với nguy hiểm, thấy họng súng của Dung Luật chĩa về phía mình, hắn chẳng thèm suy nghĩ, trực tiếp túm lấy Cố Thiển Vũ chắn ngay trước mặt.

Cái đệch! Cố Thiển Vũ vừa phẫn nộ vừa bàng hoàng, cô thật không ngờ Tịch Diên lại đê tiện đến mức độ này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương