Cố Thiển Vũ cũng lười lãng phí thời gian với Tịch Diên, cô trực tiếp nói ra mục đích của mình: "Tôi muốn rời khỏi đây cùng Thẩm Tích Tích."
"Không thể nào." Tịch Diên dứt khoát từ chối: “Lần sau tôi sẽ cứu cô."
Lần sau? Hừ, cũng phải đảm bảo lần sau cô còn giữ được cái mạng này để chờ hắn tới cứu chứ.
"Tôi đồng ý sau khi ra ngoài sẽ ly hôn với anh." Cố Thiển Vũ thản nhiên nói: “Hơn nữa, tôi sẽ chủ động giải thích chuyện này với ba, cũng sẽ khuyên ông ấy chấp nhận anh và Thẩm Tích Tích."
Không cần nghi ngờ, những lời cô vừa nói ra, một chữ cô cũng sẽ không thực hiện. Cô còn chưa hành hạ đôi cẩu nam nữ này ra bã, sao có thể dễ dàng nhường lại vị trí nữ chủ nhân nhà họ Tịch cho Thẩm Tích Tích được.
Chân mày Tịch Diên hơi giãn ra một chút. Dù ông cụ không đồng ý, hắn vẫn sẽ ở bên cạnh Tích Tích, nhưng nếu có người có thể thuyết phục ông cụ mở miệng thì không gì tốt bằng. Mà người phụ nữ này quả thực có khả năng lay chuyển được ông.
"Tôi vốn tưởng sau khi ba tôi qua đời, anh sẽ là chỗ dựa tương lai của tôi, nhưng giờ tôi mệt rồi. Nếu anh đã yêu Thẩm Tích Tích như vậy, tôi sẽ thành toàn cho hai người." Cố Thiển Vũ lộ vẻ mặt đầy bi thương.
Nghe lời Cố Thiển Vũ nói, Tịch Diên thoáng hiện một tia nghi hoặc, hắn nhìn chằm chằm cô: "Cô thật sự đã nghĩ thông suốt rồi?"
"Ừm." Cố Thiển Vũ gật đầu, vẻ bi thương trên mặt lại đậm thêm vài phần.
Khóe môi Tịch Diên nhếch lên một nụ cười hài lòng: "Cô nghĩ thông được là tốt nhất. Tuy chúng ta không thể làm vợ chồng, nhưng nể tình ba cô từng cứu mạng ba tôi, sau này có chuyện gì cô vẫn có thể tìm tôi."
Những lời này Tịch Diên nói bằng giọng điệu cao cao tại thượng, lộ rõ vẻ bố thí.
Cố Thiển Vũ lấy tay che mặt, bả vai khẽ run rẩy, trông giống như đang khóc nức nở. Thực chất, cô sợ mình không khống chế được cảm xúc chán ghét mà để lộ sơ hở trước mặt hắn.
"Tối mai ta sẽ tới tiếp ứng, hai người chuẩn bị đi." Dường như không muốn nói thêm lời thừa thãi nào với Cố Thiển Vũ, để lại một câu này xong, Tịch Diên rời đi ngay.
Chờ Tịch Diên đi khuất, Cố Thiển Vũ mới hạ tay xuống, gương mặt đầy vẻ châm biếm.
Tiện nhân thì vẫn hoàn tiện nhân, cho dù hiện tại lạm phát có tăng cao thế nào, bạn cũng đừng mong giá trị của hắn tăng lên được.
Biết ngày mai Tịch Diên sẽ tới cứu bọn họ, Thẩm Tích Tích vô cùng vui mừng, một đêm không mộng mị, ngủ rất ngon giấc.
Thẩm Tích Tích là nữ chính của thế giới này, ngày mai chắc chắn cô ta sẽ thuận lợi thoát ra ngoài, sau đó cùng Tịch Diên yêu đương thắm thiết, đi khắp nơi rải "cẩu lương".
Nhưng đối với Cố Thiển Vũ, ngày mai là một ẩn số, thậm chí cô còn không biết Tịch Diên định cứu họ bằng cách nào. Cốt truyện hiện tại đã hoàn toàn chệch khỏi quỹ đạo ban đầu, chẳng may sơ sẩy một chút, cô sẽ dẫm vào vết xe đổ của nguyên chủ, bị Tịch Diên đẩy ra làm bia đỡ đạn cho Thẩm Tích Tích.
Suy nghĩ này khiến Cố Thiển Vũ vô cùng phiền muộn, cảm giác mạng sống không nằm trong tay mình thật sự rất tệ. Nhưng cô không còn cách nào khác, ngoại trừ dựa dẫm vào Tịch Diên để thoát thân, cô chẳng còn phương án nào tốt hơn.
Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, đã đi đến bước này rồi thì chỉ có thể đâm lao phải theo lao thôi!
Cố Thiển Vũ tự thôi miên bản thân phải thả lỏng, đừng nghĩ nhiều. Ngày mai cô phải theo Tịch Diên rời khỏi đây, nhất định phải đảm bảo đủ thể lực và tinh thần.
Sau khi ngủ thiếp đi, Cố Thiển Vũ mơ thấy mấy giấc mơ đứt quãng. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tinh thần cô cực kỳ không tốt, đáy mắt hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Trái ngược với sự mệt mỏi của Cố Thiển Vũ, trạng thái của Thẩm Tích Tích tốt đến không thể tốt hơn, cô ta vừa ngâm nga hát vừa dọn dẹp phòng ốc.
Cố Thiển Vũ lạnh lùng nhìn Thẩm Tích Tích đang lau kính. Cha của Thẩm Tích Tích là Thị trưởng, tuy không bằng bối cảnh của Nhà họ Tịch nhưng cũng là một thiên kim đại tiểu thư lá ngọc cành vàng, không ngờ cũng có ngày bị nam phụ phản diện Dung Luật ép thành một kẻ giúp việc.