Xuyên Nhanh Niên Đại: Nữ Phụ Pháo Hôi Bi Thảm Muốn Nghịch Tập

Chương 9

Trước Sau

break

"Cô có biết rõ đầu đuôi sự việc không mà ở đây phán xét? Đây là cửa phòng cấp cứu, phân biệt nặng nhẹ cũng không biết à!"

Cô y tá bị ánh mắt đó làm cho khựng lại, vị bác sĩ đứng bên cạnh cũng lập tức im lặng.

Lục Đình Khiếu liếc nhìn Diệp Tô Tô một cái, rồi quay sang bác sĩ hỏi: "Tình hình nghiêm trọng như vậy, ở đây xử lý được không? Có cần chuyển bệnh viện quân khu không?"

Vì tình huống khẩn cấp, anh đã đưa thẳng đến bệnh viện thành phố gần nhất, vốn cũng là bệnh viện tuyến đầu.

Bệnh viện quân khu thành phố S mới xây dựng năm ngoái, đội ngũ y bác sĩ được điều từ Thủ Đô về, trong đó có không ít chuyên gia cấp quốc y, thiết bị y tế cũng thuộc hàng hiện đại nhất.

Bác sĩ nghe vậy liền hơi nghẹn lại. Vốn định nói bệnh viện quân khu không phải muốn vào là vào, nhưng khi ánh mắt rơi vào bộ quân phục trên người Lục Đình Khiếu, ông ta lập tức đổi giọng.

"Tình trạng bệnh nhân hiện tại không thích hợp để di chuyển. Đưa đến kịp thời nên tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức cứu chữa. Đợi ổn định hơn, các vị có thể cân nhắc chuyển viện."

"Được, cảm ơn." Lục Đình Khiếu gật đầu.

Bác sĩ rời đi, cô y tá lườm Diệp Tô Tô một cái rồi cũng quay người bỏ đi.

Diệp Tô Tô ngồi xuống ghế bên cạnh, đưa tay xoa nhẹ thái dương đang giật.

Không nguy hiểm đến tính mạng là tốt rồi.

Có Tu Phục Đan, về lý thuyết hẳn không có vấn đề lớn.

Chỉ là lời cô y tá kia khiến cô thấy chói tai. Nóng vội vài câu có thể bỏ qua, nhưng không phân biệt đúng sai đã quy chụp lên đầu người khác, còn kéo cả hoàn cảnh xuất thân vào để đánh giá, đúng là khó nghe.

Lục Đình Khiếu nhìn đồng hồ trên tay, ánh mắt dừng lại trên người Diệp Tô Tô một lúc rồi không nói gì thêm.

Diệp Tô Tô vẫn mặc bộ quần áo cũ lúc trở về thành phố. Vì vụ xung đột ở nhà họ Tống nên đầu tóc cô rối bù, tóc mái rũ xuống che khuất gần nửa đôi mắt, nhìn qua giống một cô gái nhỏ có hoàn cảnh không mấy tốt đẹp.

Tính tình lại có phần nóng nảy, nhưng sự việc vốn có nguyên nhân, vị bác sĩ và cô y tá kia đúng là nói năng hơi quá lời.

Em trai đang nguy kịch, trong tình huống đó, một cô gái trẻ có phản ứng như vậy cũng không phải chuyện khó hiểu.

Lục Đình Khiếu bước tới, giọng nói trầm ổn mang theo ý trấn an: "Tiểu đồng chí, em trai cô không nguy hiểm đến tính mạng, cô đừng quá lo lắng. Tôi ở đây trông giúp, cô tranh thủ liên lạc người lớn trong nhà đi."

Diệp Tô Tô đang ngồi trên ghế, theo bản năng ngẩng đầu lên.

Gương mặt cô nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, làn da trắng sáng, mang theo cảm giác lạnh lùng rõ rệt. Ngũ quan tinh xảo, đôi mắt đen trắng rõ ràng, trong veo như có ánh nước, thoáng chạm mắt người khác đã khiến bọn họ khựng lại một nhịp.

Lục Đình Khiếu hơi sững lại trong chớp mắt, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình thường.

Anh chỉ đơn giản cảm thấy cô gái này rất đẹp.

Diệp Tô Tô từ nãy đến giờ vội vàng nên cũng không để ý kỹ diện mạo đối phương. Lúc ngẩng đầu chạm vào ánh mắt, mới phát hiện người đàn ông đứng trước mặt cao lớn rắn rỏi, khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, vai rộng eo thon, dáng người thẳng tắp gần một mét chín.

Bộ quân phục trên người anh mặc chỉnh tề, toát ra khí chất kỷ luật và sắc bén.

Ngũ quan sâu và rõ nét, mang theo khí tức của người đàn ông trưởng thành, vừa nhìn đã tạo cảm giác áp lực rồi.

Diệp Tô Tô thu lại ánh mắt, lịch sự nói: "Cảm ơn đồng chí, ở đây có tôi là được rồi, anh có việc thì cứ đi trước."

Trong đầu cô lại đang gọi hệ thống tra thông tin.

Hệ thống nhanh chóng phản hồi: [Vui lòng đợi, đang truyền dữ liệu…]

Lục Đình Khiếu, hai mươi bốn tuổi, người Thủ Đô, chưa kết hôn.

Phó đoàn trưởng quân khu, quân hàm trung tá, xuất thân danh môn. Ông nội là công thần khai quốc, cha là nhà nghiên cứu cấp cao, mẹ là nữ doanh nhân có tiếng.

Trong nguyên tác, về sau đây là nhân vật cấp đại lão. Vì bị thương trong chiến đấu, chân bị ảnh hưởng nặng, phải chống nạng lâu dài, sau này địa vị càng cao nhưng vẫn không lập gia đình.

Người mà nữ chính gả cho là con cháu chi thứ của nhà họ Lục, dựa chính vào mối quan hệ và nền tảng từ phía anh ta.

Diệp Tô Tô nhìn lại người đàn ông trước mặt thêm một lần.

Ừm, đúng là khá có "tố chất".

Lục Đình Khiếu nhận ra ánh mắt của cô, thuận theo nhìn xuống.

Vì Diệp Tô Tô đang ngồi, còn anh đứng trước mặt, nên góc nhìn của anh vô thức rơi thẳng về phía trước…

Anh khựng lại một chút, theo phản xạ nghĩ rằng có lẽ là do tư thế đứng của mình không ổn, nếu không thì một cô gái sao lại nhìn chằm chằm như vậy.

Lục Đình Khiếu chỉnh lại quân phục, lùi nửa bước để giữ khoảng cách phù hợp, sau đó lại hơi nghiêng người điều chỉnh tư thế cho tự nhiên hơn.

"Tiểu đồng chí, tôi để lại số điện thoại bệnh viện quân khu. Sau này có vấn đề gì có thể gọi để hỏi."

Diệp Tô Tô nhìn một loạt động tác của anh, khẽ ho một tiếng rồi nói: "Cảm ơn, tôi tên Tống Tố Tố, không biết nên xưng hô với anh thế nào?"

Lục Đình Khiếu đáp gọn lỏn: "Tôi họ Lục."

Vì tính chất công việc, anh hiếm khi tiết lộ đầy đủ thông tin cá nhân ra bên ngoài.

Diệp Tô Tô gật đầu: "Đồng chí Lục, vậy làm phiền anh rồi."

Thực ra cô hỏi tên không phải vì định đi bệnh viện quân khu. Cô tin vào tác dụng của Tu Phục Đan, tình huống này về cơ bản đã ổn định, đi hay không cũng không quá quan trọng.

Hơn nữa, vị đại lão tương lai này không chỉ có bối cảnh tốt, mà nhân phẩm cũng khá ổn, còn là người hay giúp đỡ người khác. Một nhân vật như vậy, kết giao sơ sơ cũng không thiệt.

Trong tay cô còn mười viên Tu Phục Đan, sau này nếu anh thật sự gặp vấn đề về sức khỏe, cho một viên coi như kết một thiện duyên cũng được.

Đúng lúc đó, Lục Đình Khiếu lại lên tiếng: "Tiểu đồng chí, cô có mang theo tiền không?"

Diệp Tô Tô khựng lại.

Quả thật là cô quên mất chuyện này.

Tiền mang xuống nông thôn gần như đã tiêu hết cho nữ chính, mua vé tàu xong thì trong túi chỉ còn vài hào lẻ, căn bản không đủ trả viện phí.

Còn nhà họ Tống… đến giờ cũng chưa thấy ai xuất hiện, e là trốn tránh còn không kịp.

Lục Đình Khiếu nhìn biểu cảm của cô, không nói thêm, trực tiếp lấy toàn bộ tiền trong túi ra. Anh giữ lại hai đồng lẻ, phần còn lại đưa cho cô.

"Chỗ này cô cầm tạm trước."

Hai người không quen biết, Diệp Tô Tô không muốn nhận không, liền lấy từ túi ra một viên Tu Phục Đan, bọc trong giấy bạc.

Cô đưa thẳng cho anh: "Cảm ơn đồng chí Lục. Đây là thuốc gia truyền của tôi, có thể giữ mệnh trong tình huống nguy cấp, coi quà như đáp lễ."

Lục Đình Khiếu im lặng một nhịp, rồi vẫn nhận lấy.

Chỉ là… Giữ mệnh?

Lời của tiểu đồng chí này, nghe qua chẳng khác gì mấy lang băm bán thuốc dạo ngoài chợ.

Trên đời làm gì có thứ thuốc nào bao trị bách bệnh, ít nhiều cũng mang tính phóng đại.

Lục Đình Khiếu vốn định nhắc nhở cô một câu về việc không nên mê tín, nhưng nghĩ lại rồi thôi.

Dù sao cũng chỉ là một lần tình cờ gặp gỡ, cô gái này nhìn qua cũng không dễ dàng gì, không cần thiết phải quá nghiêm khắc.

"Vậy thì cảm ơn." Anh mỉm cười nói.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương