Xuyên Nhanh Niên Đại: Nữ Phụ Pháo Hôi Bi Thảm Muốn Nghịch Tập

Chương 5

Trước Sau

break

Chát!

Chát!

Diệp Tô Tô không nói thêm lời nào, trực tiếp vung tay tát mạnh hai cái.

Hai cái tát giáng xuống, Quách Quyên bị đánh đến sững sờ, không dám tin nhìn cô, hét lên: "Tống Tố Tố, con tiện nhân này, mày điên rồi sao!"

Chát!

Diệp Tô Tô lại vung thêm một cái tát nữa.

"A… a!"

Diệp Tô Tô liếc cô ta một cái, giọng nói điềm tĩnh: "Miệng bẩn như vậy, chắc ăn không ít thứ dơ bẩn rồi. Tôi giúp cô đánh ra, giờ thấy dễ chịu hơn chưa?"

Má Quách Quyên bị tê dại, đối diện với đôi mắt đen láy của cô, bất giác rùng mình, theo bản năng lùi lại một bước.

Rõ ràng trước kia là người bị đánh cũng không dám hé răng, bị mắng cũng không dám cãi lại, vậy mà hôm nay lại như biến thành người khác.

Cô ta âm thầm lùi lại, hai tay ôm lấy gương mặt vừa đau vừa rát, miệng vẫn cố cứng rắn đe dọa: "Mày… mày dám đánh tao, Lệ Lệ sẽ không tha cho mày đâu."

"Hửm? Lệ Lệ là ai mà đến lượt cô ta quản tôi?"

Diệp Tô Tô đưa tay vén tóc mai. Quách Quyên tưởng cô lại định ra tay, sợ hãi lùi vội về sau, bước chân loạng choạng rồi ngã nhào xuống đất.

"Ha ha ha…"

Những người xung quanh xem náo nhiệt không nhịn được cười ồ lên.

Ai cũng là người trưởng thành, không ai ngu ngốc, tự nhiên hiểu rõ là cô gái kia chủ động gây sự trước, người có đầu óc sẽ không bênh vực cô ta.

Cũng có vài người thấy một cô gái nhỏ mà ra tay quá dứt khoát, cảm giác có phần quá đáng, nhưng lời vừa đến miệng lại nuốt xuống. Dù sao tiếng tát kia nghe thôi cũng thấy đau.

Quách Quyên nghiến răng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, lồm cồm đứng dậy rồi vội vàng bỏ đi.

Đám đông dần tản ra. Diệp Tô Tô trở về chỗ ngồi, Lưu Anh Tử ngay lập tức ngồi xuống, hưng phấn giơ ngón tay cái về phía cô.

Cô ấy hạ thấp giọng, đầy kích động: "Đồng chí Tố Tố, vừa rồi cậu lợi hại thật đấy. Cô ta xám mặt chạy mất rồi, phen này mất mặt đến không dám ngẩng đầu."

Ba cái tát dứt khoát vừa rồi, nhìn mà thấy sảng khoái vô cùng.

Lưu Anh Tử không nói ra câu cuối, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Tô Tô lại càng thêm sáng rực.

Vừa xinh đẹp vừa lợi hại, thật muốn làm bạn với cô ấy.

Diệp Tô Tô thấy cô ấy cứ nhìn mình chằm chằm, liền mỉm cười nói một câu: "Loại người đó chính là ỷ mạnh hiếp yếu, càng tỏ ra yếu đuối cô ta càng lấn tới, cứng rắn lên một chút là sợ ngay."

Lưu Anh Tử lập tức gật đầu, không biết nghĩ đến điều gì, nắm chặt tay, nhỏ giọng nói:

"Tố Tố, cậu nói đúng, những người này chính là ỷ mạnh hiếp yếu. Lần trước tôi xuống nông thôn đi tàu, gặp một ông già cứ lợi dụng lúc đông người chen lấn tôi, còn cố ý sờ eo tôi. Lúc đó tôi sợ nên chỉ dám im lặng chịu đựng, giá như lúc đó tôi cũng dũng cảm như cậu thì tốt rồi."


break
Trước Sau

Báo lỗi chương