Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, Tiểu Triều nghe lời chị."
Hai người vừa dứt lời, Lý Ngạn Long cũng làm xong thủ tục nhập viện và quay lại.
Tống Viện Triều nhìn thấy chú Lý, hai mắt ngay lập tức sáng lên, gọi một tiếng: "Chú Lý!"
Lý Ngạn Long nhìn ánh mắt trong veo của cậu nhóc, vẻ mặt vốn nghiêm nghị cũng dịu đi vài phần. Ông bước nhanh tới, cúi người xoa đầu cậu bé, giọng nói trầm thấp mang theo xót xa:
"Viện Triều, là chú Lý không tốt, lâu rồi không đến thăm cháu, mới để cháu bị người ta bắt nạt."
Dạo gần đây ông quá bận, hơn nửa tháng gần như không có thời gian rảnh. Thỉnh thoảng gọi điện tới nhà họ Tống cũng chỉ nghe báo mọi chuyện vẫn ổn, không ngờ ngay dưới mắt mình lại xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy.
Nghĩ kỹ lại, do ông không làm tròn trách nhiệm.
Cha của hai chị em, Tống Kiến Nghiệp, từng có ơn cứu mạng của ông. Hai người quen biết từ khi còn trẻ, tình nghĩa sâu nặng. Không ngờ vợ chồng bọn họ lại ra đi sớm như vậy, để lại hai đứa trẻ bơ vơ.
Tống Viện Triều lắc đầu, đặt tay lên mu bàn tay ông, giọng nói non nớt nhưng chắc chắn:
"Chú Lý, cháu không trách chú. Là ông nội và chú út quá xấu xa. Chú Lý đối với cháu và chị gái rất tốt, rất tốt."
Nghe những lời hiểu chuyện đó, Lý Ngạn Long càng thêm nặng lòng. Ông xoa nhẹ gương mặt gầy gò của cậu bé:
"Viện Triều ngoan, ăn uống đầy đủ, phối hợp với bác sĩ điều trị. Chú Lý sẽ thay cháu xử lý những kẻ xấu đó."
Tống Viện Triều lập tức gật đầu, ánh mắt sáng lên:
"Cháu cảm ơn chú Lý."
Trong mắt cậu bé, chú Lý chính là người đáng tin cậy nhất. Mỗi lần nhà họ Tống gặp ông đều phải cúi đầu nép mình, chỉ cần có ông ở đây, cậu và chị gái sẽ không còn bị bắt nạt nữa.
Lý Ngạn Long ở lại thêm một lúc rồi mới rời đi.
Cơ thể Tống Viện Triều vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, vừa truyền dịch xong đã ngủ thiếp đi.
Diệp Tô Tô không vội hành động, chỉ ngồi yên quan sát tình hình.
Chú Lý đã chính thức ra mặt, nhà họ Tống chắc chắn sẽ không còn yên ổn nữa.
Dựa theo bản tính của cái gia đình đó, đến lúc ấy kiểu gì cũng sẽ mò đến bệnh viện tìm cô cầu xin.
Đến lúc đó, bọn họ ăn vào bao nhiêu, cô sẽ bắt nhả ra bấy nhiêu.
Quả nhiên, buổi chiều bà nội Tống dẫn theo con trai thứ hai và con dâu thứ hai đến.
Chú hai của nhà họ Tống tên là Tống Kiến Quân, vợ là Lưu Phương, chính là cha mẹ của Tống Lệ Lệ.
Bà nội Tống vừa bước vào phòng bệnh, không một lời hỏi han, đã mở miệng chửi xối xả:
"Tống Tố Tố, cái đồ khốn nạn nhà mày, to gan lớn mật dám đánh cả ông nội và chú út mày! Mày học mấy cái thói hèn hạ đó từ bao giờ hả?"
"Có phải ở nông thôn kết giao với đám người không ra gì rồi không? Cái đồ mất dạy, đừng có làm hỏng gia phong nhà họ Tống! Mày còn dám gọi người đến bắt chú út mày, mày muốn làm cái nhà này tan cửa nát nhà mới vừa lòng đúng không!"
Tống Kiến Quân đứng phía sau, vẻ ngoài nho nhã, áo quần chỉnh tề, đeo kính, tay xách cặp táp.
Ông ta nhíu mày kéo tay áo bà nội Tống, thấp giọng nói:
"Mẹ, Tố Tố dù sao cũng chỉ là đứa trẻ. Có chuyện thì từ từ nói. Bên Gia Bảo vẫn đang chờ, mẹ đừng nổi giận quá, dọa con bé."
Bà nội Tống nghẹn lại một chút, cố nén giận, giọng cũng dịu xuống đôi phần:
"Tố Tố, chú út cháu không cố ý đánh Viện Triều đâu. Bà vừa hỏi bác sĩ rồi, không nguy hiểm đến tính mạng. Cháu mau gọi điện cho chú Lý, nói là không truy cứu chuyện chú út nữa."
Tống Kiến Quân cũng nhìn cháu gái với vẻ hòa hoãn:
"Tố Tố, chuyện này là chú út sai. Nhưng người một nhà, có gì từ từ nói. Chú út cháu sắp kết hôn rồi, nếu bị công an bắt đi thì không chỉ mất việc, bên thông gia cũng sẽ làm ầm lên. Chúng ta đều là người một nhà, không cần làm lớn chuyện như vậy."
Lưu Phương đứng bên cạnh, định mở miệng nhưng nhớ lại cảnh tượng trước đó Diệp Tô Tô ra tay, lại nuốt lời xuống.
Tống Viện Triều vừa tỉnh, nghe thấy tiếng chửi bới liền siết chặt tay chị gái, lớn tiếng:
"Các người là người xấu! Đi ra ngoài hết! Nếu không tôi sẽ bảo chú Lý đuổi các người đi!"
"Viện Triều, những người này cứ để chị xử lý, em ngủ thêm một lát đi."
Diệp Tô Tô nhẹ giọng trấn an cậu bé, rồi lạnh lùng nhìn thẳng ra cửa.
"Còn không mau cút ra ngoài!"
Bà nội Tống bị thái độ đó chọc tức, mặt đỏ bừng:
"Mày, cái đồ vô học này…"
Bốp!
Lời còn chưa dứt, một cái bô tiểu nhỏ đã bay thẳng tới, hắt ướt cả người bà ta.
Bà nội Tống còn chưa kịp phản ứng thì Lưu Phương đã bị nước bắn trúng, lập tức hét toáng lên đầu tiên.
"Ngậm miệng! Còn dám gọi người khác đến, cẩn thận lát nữa tôi trét cứt vào miệng bà đấy."
Diệp Tô Tô vừa dứt lời, Lưu Phương đã ôm miệng, dạ dày co thắt, buồn nôn đến mức vội vàng chạy ra ngoài cửa.
Sắc mặt Tống Kiến Quân ngay lập tức xanh mét. Ông ta vốn định đến để dàn xếp, dù sao chuyện này cũng liên quan đến tiền đồ của mình, không phải lúc nổi giận.
Cuối cùng vẫn phải cố nén giận, kéo bà nội Tống ra ngoài.
"Mẹ, đừng chấp nhặt với một đứa vãn bối. Việc chính quan trọng hơn."
Bà nội Tống sống mấy chục năm, chưa từng chịu loại nhục nhã này. Vừa nghĩ đến thứ dính lên người mình, bà ta tức đến mức toàn thân run lên.
Bà ta nghiến răng, rất muốn xông lên tát thẳng một cái, nhưng lại bị con trai kéo chặt, cuối cùng chỉ có thể nhịn xuống, để mặc con trai dìu ra ngoài.
Cái bô tiểu kia thực ra vẫn chưa dùng. Thứ văng ra chỉ là nước tráng cốc mà Diệp Tô Tô tiện tay đổ vào.
Nhưng Diệp Tô Tô lại có một chút tiếc, nếu đúng là nước tiểu thì hiệu quả còn tốt hơn.
Tống Viện Triều nhìn cảnh tượng đó, há hốc mồm, ánh mắt sáng lên nhìn chị gái:
"Chị… chị lợi hại quá."
Chị gái bây giờ hoàn toàn khác trước. Không còn nhút nhát yếu đuối, ngược lại giống như một người dám xông thẳng vào mọi thứ.
Diệp Tô Tô xoa đầu cậu bé, giọng nhẹ đi:
"Ừ. Bọn họ bắt nạt Tiểu Triều, chị sẽ không nhịn nữa."
Tống Viện Triều nghe vậy, hốc mắt đỏ lên.
Hóa ra chị gái thay đổi là vì cậu.
Diệp Tô Tô thấy cậu lại sắp khóc, vội vàng chuyển chủ đề:
"Chị xử lý bọn họ là chuyện đáng vui. Không được khóc. Em cứ nghỉ ngơi cho tốt, những thứ thuộc về chúng ta, chị sẽ đòi lại hết."
"Vâng."
Tống Viện Triều ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt đã bớt đi vẻ u ám, thay vào đó là sự sáng rõ hơn trước.
Diệp Tô Tô an ủi xong mới bước ra khỏi phòng bệnh.
Tống Kiến Quân thấy cô đi ra, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nháy mắt với bà nội Tống.
Bà nội Tống nghiến răng, vừa mở miệng định nói thì Diệp Tô Tô đã lạnh nhạt cắt ngang:
"Trước khi nói chuyện, dọn sạch vết bẩn trong phòng bệnh đã."
"Mày đừng có quá đáng! Mày tưởng có Lý Ngạn Long chống lưng thì muốn làm gì cũng được sao!" Bà nội Tống gằn giọng.
Diệp Tô Tô khoanh tay, ánh mắt lạnh xuống:
"Vậy bà đến đây làm gì? Không dọn thì cút. Hôm nay tôi chỉ đích danh bà đấy. Không dọn xong, đừng hòng nói chuyện."
"Mày!" Bà nội Tống tức đến mức lùi lại một bước, ôm ngực suýt nữa không thở nổi.
Tống Kiến Quân vội đỡ lấy mẹ, ánh mắt nhìn đứa cháu gái trước mặt trở nên nặng nề. Trong ký ức của chú, Tống Tố Tố vốn là một cô bé nhút nhát, cúi đầu không dám nhìn ai, vậy mà giờ lại biến thành bộ dạng sắc bén, ngang ngược đến mức khó tin.