Động tác của Trần Quế Phương lập tức cứng đờ, lời nói cũng nghẹn lại nơi cổ họng.
Đám người đứng xem cũng sững sờ.
Không ai ngờ được, cô bé Lý Bạch Chỉ trước giờ luôn như không khí, mặc người khác bắt nạt, hôm nay lại đột nhiên rút ra một con dao phay, trông như sẵn sàng sống mái với người ta!
Mọi người nhìn lại dáng vẻ của cô, ai nấy đều giật mình kinh ngạc.
Lý Bạch Chỉ trước kia lúc nào cũng rụt rè sợ sệt, hiếm khi chịu ngẩng đầu nhìn thẳng người khác, ánh mắt luôn né tránh. Nhưng lúc này, cô ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định, khiến mọi người đột nhiên nhận ra: thì ra Lý Bạch Chỉ lại xinh đẹp nổi bật như vậy, hơn nữa khí thế còn cực kỳ mạnh mẽ.
Đám dân quê quanh năm sống trong thôn như họ chưa từng thấy loại khí thế này, nhưng vẫn cảm nhận được sự bất phàm toát ra từ người cô.
Tất cả mọi người đều im bặt, Bạch Chỉ hài lòng rồi mới nhìn quanh, lên tiếng: “Cháu không đẩy Lý Hương Hương. Hôm nay là Lý Hương Hương tới tìm cháu, bác Chu cũng nhìn thấy, còn hỏi cô ta vài câu.”
Khi nói chuyện, ánh mắt cô hướng về phía bác Chu.
Bác Chu sửng sốt một lát, sau đó như chợt nhớ ra, vội vàng nói: “Đúng đúng đúng, là Hương Hương tới tìm Bạch Chỉ. Tôi còn hỏi con bé thi cử thế nào, nó bảo làm bài khá ổn, nói muốn tìm Bạch Chỉ ra ngoài nói chuyện vài câu!”
Nói tới đây, bà nhìn Bạch Chỉ rồi lại nhìn Trần Quế Phương, hạ giọng nói: “Đúng là Hương Hương tới tìm Bạch Chỉ thật, vậy chẳng phải lời Quế Phương nói ban nãy không đúng sự thật sao…”
Tuy bà đã cố hạ giọng, nhưng lúc này xung quanh rất yên tĩnh, hơn nữa bình thường quen nói oang oang rồi, nên dù nhỏ giọng mọi người vẫn nghe rõ mồn một.
“Chứ còn gì nữa, lúc nãy Quế Phương còn nói là Bạch Chỉ gọi Hương Hương ra bờ hồ mà!”
“Ôi trời, hóa ra bên trong còn có ẩn tình khác à!”
“Tuy con bé Bạch Chỉ ít nói, nhưng bao năm nay trong thôn cũng chưa từng làm chuyện xấu gì…”
“Bà Quế Phương này nói chuyện trước giờ toàn cãi cùn, có lý thì bắt người ta không buông, không có lý cũng cố quậy cho bằng được.”
...
Bạch Chỉ chỉ cần bắt được một lỗ hổng trong lời nói của đối phương, cộng thêm việc Trần Quế Phương vốn luôn để lại ấn tượng là một mụ đàn bà ngang ngược, lập tức đã xoay chuyển chiều gió.
Trần Quế Phương nghe vậy liền nổi giận: “Lý Bạch Chỉ! Cho dù Hương Hương có tới tìm mày thật thì cũng là mày đẩy nó xuống nước!”
Mụ ta vừa định vươn tay túm lấy Bạch Chỉ, nhưng thấy cô giơ dao lên, gương mặt lạnh tanh nhìn mình, bàn tay đưa ra lại chần chừ.
“Ồn ào cái gì mà ồn ào!” Đúng lúc này, cuối cùng đại đội trưởng cũng dẫn theo một đám đàn ông tới nơi.
Trần Quế Phương ngồi phịch xuống đất, gào lên: “Đội trưởng à, ông mau nhìn con ả Lý Bạch Chỉ này đi! Nó đẩy Hương Hương nhà tôi xuống nước, giờ con bé còn nằm trên giường sống chết chưa rõ, vậy mà nó còn cầm dao đòi giết tôi! Ông phải làm chủ cho tôi!”
Đại đội trưởng vừa nhìn thấy cảnh này đã đau hết cả đầu, lại thấy Bạch Chỉ cầm dao, lập tức chuẩn bị mở miệng mắng cô.
Bạch Chỉ lên tiếng trước: “Đại đội trưởng, cháu muốn mượn điện thoại bên công xã một chút.”
Đại đội trưởng sửng sốt, theo phản xạ nhíu mày hỏi: “Cháu mượn điện thoại làm gì?”
Hiện giờ điện thoại vẫn là món đồ cực kỳ quý hiếm.
Giọng Bạch Chỉ không lớn không nhỏ, vừa đủ để tất cả mọi người nghe thấy: “Lý Hương Hương đã thừa nhận ba anh trai cô ta lẻn vào nhà cháu đốt giấy báo dự thi, khiến cháu mất cơ hội tham gia kỳ thi đại học. Cháu muốn báo công an. Bây giờ quốc gia rất coi trọng nhân tài, pháp luật cũng đang quản lý nghiêm, nhất định sẽ trả lại công bằng cho cháu!”