Đến bệnh viện rồi, Ngọc Khê mới phát hiện ông Ô không chỉ có mặt, mà còn dẫn theo con trai cả Ô Thạch Đầu tới, đang ngồi trò chuyện cùng ông cụ.
Ngọc Khê liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt đầy ngạc nhiên:
“Chú Ô, anh Thạch Đầu, muộn thế này rồi sao hai người còn qua đây?”
Vừa thấy Ngọc Khê, ông Ô lập tức nở nụ cười hiền hậu:
“Ở nhà chú không ngồi yên nổi. Nghĩ đến nhà cháu còn Thúy Lan với hai đứa nhỏ cần chăm nom, cháu khó mà rời đi được, nên chú dẫn Thạch Đầu sang xem tình hình cha cháu thế nào.”
“Chú yên tâm đi ạ. Bác sĩ cũng nói cha cháu phúc lớn mạng lớn, giờ không còn gì đáng ngại nữa, mai là có thể xuất viện rồi.”
Ông cụ thấy Ngọc Khê lấy hộp cơm ra, liền cười híp mắt, liếc nhìn ông Ô một cái:
“Cha vừa ăn cơm ông Ô mang tới rồi, phần này con cứ mang về đi.”
“Được, vậy sáng mai con lại mang sang cho cha.”
Nghe ông cụ nói đã ăn rồi, Ngọc Khê thuận tay cất lại hộp cơm.
“Không cần đâu, mai cha cũng về nhà rồi, thiếu một hai bữa cũng chẳng sao.”
Thấy ông cụ quả thật đã ổn định, ông Ô lúc này mới yên tâm, dẫn con trai ra về.
Ngay sau đó, ông cụ liền giục Ngọc Khê về nhà:
“Về đi, về đi. Đêm hôm chỉ có Thúy Lan với hai đứa nhỏ ở nhà, không an toàn.”
Ngọc Khê không nghe theo, nhất quyết ở lại tới tận tám giờ tối, lúc này mới chịu quay về.
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi trong sân, vừa ngáp liên hồi vừa bầu bạn với Thúy Lan chờ hắn. Thấy cảnh đó, Ngọc Khê vội bảo Thúy Lan vào ngủ trước, rồi kéo theo hai anh em vẫn còn luyến tiếc giấc ngủ.
Hai đứa nhìn hắn khó hiểu, bèn hỏi:
“Cha, muộn thế này rồi còn chưa ngủ, cha còn chuyện gì sao?”
“Cha nghĩ các con cũng không còn nhỏ nữa. Từ sáng mai, dậy sớm hơn một chút, cùng cha tập đứng tấn, rèn thêm sức lực.”
Trong lòng hắn còn một câu chưa nói ra: lỡ như sau này lại gặp kẻ tâm địa xấu xa, ít nhất hai đứa cũng có khả năng tự bảo vệ mình.
Trương Ái Quốc là con trai, từ nhỏ đã ngưỡng mộ kẻ mạnh, nghe Ngọc Khê nói vậy liền tròn mắt kinh ngạc:
“Cha, cha còn biết luyện võ nữa à?!”
Ngọc Khê bình thản gật đầu, dáng vẻ ung dung tự tại, trông chẳng khác nào một cao nhân ẩn thế:
“Biết chút ít. Trước kia trong làng có một ông thợ săn già, từng dạy cha vài chiêu.”
Điều này hắn cũng không nói dối. Trước kia ở thôn Trần Gia quả thật có một lão thợ săn như vậy. Thấy nguyên chủ còn nhỏ đã mất mẹ, nhiều lúc đói đến phải nhổ cỏ ăn cho qua bữa, nên ông thường thương tình giúp đỡ, khi thì cho chút đồ ăn, lúc lại chỉ dạy cách đặt bẫy, đào hố săn thú. Nếu không có ông lão ấy, nguyên chủ chưa chắc đã sống tới ngày hôm nay.
Chỉ là những chiêu thức Ngọc Khê hiện tại biết được dĩ nhiên không phải của nguyên chủ, mượn câu chuyện này chẳng qua để có một cái cớ hợp lý mà thôi.
Hai đứa trẻ tin sái cổ, ánh mắt lấp lánh nhìn Ngọc Khê đầy sùng bái:
“Thật ạ? Cha, bảo sao cha lợi hại thế!”
“Đúng vậy. Vì thế cha cũng mong hai anh em con đều trở nên lợi hại. Chỉ là không biết các con có sẵn sàng mỗi ngày dậy sớm hơn, hy sinh chút thời gian ngủ để tập luyện hay không thôi.”
Hai đứa tò mò việc tập luyện sẽ như thế nào, liền đồng loạt gật đầu. Đặc biệt là Ái Quốc, từ nhỏ đã được dạy phải bảo vệ mẹ và em, lúc này gương mặt tràn đầy kiên định:
“Con nguyện ý, cha! Con phải mạnh lên, sau này mới bảo vệ được mẹ và em.”
“Được, vậy từ sáng mai trở đi, mỗi ngày dậy sớm hơn một tiếng rưỡi để tập.”
Ngọc Khê trở về phòng, Thúy Lan đã ngủ say, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng thở khẽ đều đều.
Hắn nhẹ nhàng nằm xuống mép giường, trong đầu lại hiện lên bộ mặt độc ác của Lưu thị và Trần Đại Hữu. Nếu không làm chút gì đó, cơn tức nghẹn trong lòng hắn thật sự không nuốt trôi, mà cũng chẳng thể trút ra.
Hắn lại rón rén ngồi dậy, quyết định sang cho Trần Đại Hữu một bài học nho nhỏ.
Cầm theo chiếc đèn pin trong nhà, Ngọc Khê lặng lẽ khiêng thang, trèo qua tường, rồi nhanh chóng chạy về phía chỗ ban ngày lão Trương bị ong vò vẽ đốt.