Anh mặc chiếc sơ mi đen mà Bạch Vi vừa mua vội, dù đã chọn size lớn nhất nhưng vải áo vẫn ôm chặt lồng ngực và cánh tay, lờ mờ phác họa nên những đường nét cơ bắp cuồn cuộn. Ánh mắt Bạch Vi dừng lại trên thân hình chuẩn không cần chỉnh của anh một lát mới miễn cưỡng thu hồi tâm trí, vẫy tay gọi anh lại: "Tôi làm cơm sườn heo sốt cà ri, anh muốn ăn một chút không? Hay uống chất dinh dưỡng."
"Cơm à?" Fenrir tò mò bước đến bên cạnh cô, nhìn món ăn có màu sắc hấp dẫn, anh không kìm được nuốt nước miếng: "Tôi hiếm khi thấy có người ăn thứ này."
Họ gần như đều uống chất dinh dưỡng hoặc ăn viên nén là có thể thay thế hoàn hảo cho ba bữa một ngày, chẳng ai lại lãng phí thời gian vào việc nấu nướng chỉ để ăn uống.
Bạch Vi mỉm cười nói: "Thói quen cá nhân thôi, anh muốn ăn không?"
Fenrir gật đầu, ngồi xuống bàn, thử múc một muỗng cho vào miệng. Khi hương vị độc đáo ấy bùng nổ nơi đầu lưỡi, dạ dày anh khẽ kêu lên một tiếng. Rất nhanh, đĩa cơm sườn heo đã sạch bách, anh thậm chí còn liếm sạch cả đĩa và muỗng.
"Tôi chưa bao giờ được ăn thứ ngon đến thế này." Fenrir nhìn Bạch Vi, trong ánh mắt có thêm vài phần ngưỡng mộ. Đôi mắt xanh ngọc bảo ấy dưới ánh đèn lấp lánh những tia sáng vụn vặt, so với vẻ hỗn loạn đỏ ngầu lúc ở đấu trường ngầm thì không biết đã sáng hơn bao nhiêu lần.
Bạch Vi chưa từng bị một phái nam nào nhìn chằm chằm như thế, như thể cô thật sự rất lợi hại, rất ưu tú vậy. Cô nhẹ giọng nói: "Nếu anh thích, sau này tôi có thể thường xuyên nấu cho anh."
"Tôi có đức hạnh gì mà được như vậy." Fenrir nâng lấy tay cô, nghiêm túc nói: "Tôi có thể làm gì để phục vụ cô không? Bất cứ việc gì, tôi cũng đều sẵn lòng."
Bạch Vi quả thực có mục đích riêng, nhưng nếu nói huỵch tẹt ra thì lại không hay. Suy nghĩ một lát, cô nói: "Ở thế giới này tôi rất cô đơn, nếu anh có thể luôn ở bên cạnh tôi thì tốt quá, nếu một ngày nào đó anh muốn rời đi, tôi cũng sẽ để anh đi."
"Tôi sẽ không rời xa cô." Fenrir ngắt lời cô, đặt bàn tay cô lên lồng ngực mình, ánh mắt kiên định: "Tôi dùng tính mạng của mình để đảm bảo với cô, phái nữ tôn quý."
"Tôi tên Bạch Vi." Cô ôn tồn nói: "Anh có thể gọi tôi là Vi Vi, sau này chúng ta hãy nương tựa vào nhau mà sống nhé."
Được phái nữ cho phép gọi tên thân mật, đây vốn là đãi ngộ chỉ dành cho những người đã ghép đôi. Một nô lệ như Fenrir thế mà lại nhận được sự khẳng định lớn lao đến vậy, anh thẫn thờ tự hỏi, phải chăng nửa đời trước của mình quá bi thảm nên Cây Thế Giới không nỡ nhìn tiếp, mới phái một thiên sứ phái nữ đến cứu rỗi anh không? Hay tất cả hiện tại chỉ là lớp ngụy trang của phái nữ này? Những điều tốt đẹp đột ngột giáng xuống khiến Fenrir nhất thời không biết nên cảnh giác hay nên tiếp nhận.
Sau đó, Bạch Vi dùng thuốc mình tự chế để xử lý những vết thương ngoài da còn lại cho Fenrir. Đối với tình trạng nhiều chỗ bị gãy xương trên người, Fenrir cho biết anh là người sói, khả năng tự chữa lành mạnh hơn người sói bình thường, dưới tác dụng của thuốc, xương gãy sẽ tăng tốc độ phục hồi, cô không cần quá lo lắng.
Bạch Vi bấy giờ mới yên tâm, đóng gói số thảo dược đào được từ Rừng Dị Thú trước đó, chuẩn bị mang đến chỗ người bán thuốc để bán, đổi thêm vài ống thuốc y tế về. Thu dọn đơn giản xong, cô dẫn Fenrir ra ngoài tìm người bán thuốc.
Hai người vừa lên phố, Bạch Vi đã nhận sự bất thường của Fenrir. Cụ thể biểu hiện ở việc anh cực kỳ cảnh giác với mỗi một người đi ngang qua, gương mặt căng thẳng, toàn thân tỏa ra khí chất tôi rất nguy hiểm, thậm chí có đứa trẻ chỉ tình cờ đi ngang qua nhìn anh một cái đã bị anh dọa cho khóc thét.
Bất đắc dĩ, Bạch Vi phải đền cho đứa trẻ một viên kẹo, rồi nắm chặt lấy tay Fenrir, xoa dịu nói: "Anh chưa từng dạo phố sao?"
Fenrir lắc đầu: "Nô lệ không được một mình lên phố, tôi chỉ sống dưới lòng đất."
Vì vậy mọi thứ ở đây anh đều chưa từng thấy, cũng do môi trường áp lực cao dẫn đến cảm xúc luôn căng như dây đàn.
Bạch Vi bóc một viên kẹo, đưa đến bên môi anh: "Fenrir, đây là khu vực hòa bình, không ai làm hại anh đâu. Nếu anh không kiềm chế được cảm xúc thì có thể nói với tôi, tôi sẽ xoa dịu anh."
Những năm ở đấu trường ngầm, anh đã thấy quá nhiều phái nữ cao cao tại thượng. Họ ngồi trên hàng ghế VIP, tay bưng ly vang chân cao, trang điểm tinh xảo, áo quần sang trọng. Khi ánh mắt họ lướt qua anh, chẳng khác gì nhìn một con Dị Thú đang bị hành hạ đến chết. Nhưng đến tận bây giờ anh vẫn chưa từng thấy những tia kiêu ngạo miệt thị đó trong mắt Bạch Vi, anh chỉ thấy sự tôn trọng.
Rốt cuộc là cô đang đùa giỡn anh, hay thực lòng tôn trọng một nô lệ?
Fenrir cúi người nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt thâm trầm đầy mê hoặc ấy nhìn cô, đột nhiên hỏi: "Bây giờ có được không?"
Nhịp thở của Bạch Vi run rẩy, cô thực sự bị hút hồn bởi hoocmon tỏa ra từ người anh, nhưng lý trí mách bảo cô đây là ở trên phố!
"Xin lỗi." Phát hiện ra sự do dự và kháng cự của cô, Fenrir lập tức xin lỗi: "Là tôi..."
Lời chưa dứt, cổ anh đã bị Bạch Vi ôm lấy. Mặt cô hơi đỏ lên, hôn một cái rõ nhanh lên má anh, nhỏ giọng nói: "Tôi không muốn bị bủn rủn chân tay ở đây đâu, nhịn một chút, về nhà có được không?"
Nếu cho anh một nụ hôn sâu ở đây, cô tuyệt đối sẽ ngất xỉu tại chỗ mất.
Trái tim Fenrir không thể kìm nén mà đập mạnh một nhịp, nhìn khuôn mặt ửng hồng đầy mê hoặc của cô, hô hấp anh nặng đi. Anh cắn nhẹ ngón tay cô, ngậm lấy viên kẹo: "Được."
Tần Yến và Thiệu Hằng tình cờ đi ngang qua, bắt gặp Bạch Vi ở đây. Nhìn thấy cô và phái nam mới của cô tương tác thân mật như vậy, họ không hẹn mà cùng dừng bước, trong lòng dâng lên một luồng khó chịu và ghen tuông như bị cướp mất thứ gì đó.
Sao trước đây họ không nhận ra Bạch Vi lại xinh đẹp như thế nhỉ? Hơn nữa cô chưa bao giờ chủ động hôn họ! Vừa đổi sang một gã cao to hơn chút mà đã không chịu nổi cô đơn thế rồi sao?
Người bán thuốc Mạnh An sau khi xác nhận thảo dược của Bạch Vi có thể dùng được, đã đưa cho cô số lượng thuốc y tế tương ứng theo giá thị trường.
Hai người cũng quen biết nhau, thấy bên cạnh cô là một người mới, anh ấy không nhịn được hỏi: "Đây là chồng người thú mới của cô à?"