Xuyên Không Liên Sao, Được Bốn Vua Thú Chiều Chuộng Hết Mực

Chương 3: Cô đã tìm được cách thăng cấp sức mạnh tinh thần

Trước Sau

break
"Ừ ừ." Bạch Vi gật đầu qua loa, bước đến quầy đăng ký, chẳng buồn nói thêm mà trực tiếp để nhân viên đóng dấu lấy sổ.

Nhân viên nhanh chóng làm xong ba tờ giấy chứng nhận giải trừ đưa cho cô, rồi mỉm cười nói: "Vì hiện tại cô là phái nữ độc thân, Cây Thế Giới sẽ tái phân bổ phái nam mới cho cô, vui lòng kiểm tra kết quả ghép đôi mới qua hòm thư vào ngày mai."

Bạch Vi gật đầu, xoay người dứt khoát ném hai tờ giấy chứng nhận giải trừ cho Tần Yến và Thiệu Hằng: "Xong rồi đó, từ nay về sau hai người là chồng người thú của Bạch Lâm."

Khóe môi Bạch Lâm cứng đờ, không thể tin nổi mà thốt lên: "Chị, chị thật sự giải trừ ghép đôi rồi sao? Chị không còn yêu họ nữa à?"

Bạch Vi cười khẩy, lắc đầu đáp: "Tôi chưa từng yêu họ, chẳng qua vì cưỡng chế ghép đôi nên buộc phải chịu trách nhiệm thôi, em gái à, em có thể nhặt đống rác rưởi tôi không cần thì còn gì bằng."

Tần Yến phẫn nộ quát: "Bạch Vi, cô mới là phế vật và rác rưởi! Chúng tôi chỉ không muốn hầu hạ cô thôi, người chúng tôi yêu chỉ có Bạch Lâm."

Bạch Vi chẳng muốn phí lời, cô còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Cô trở về nhà trước khi màn đêm buông xuống.

Tú Nhã đã gửi tin nhắn cho cô, nói rằng đã tiêm thuốc cho Fenrir, giữ được tính mạng nhưng trạng thái tinh thần vô cùng tệ, anh đang cực kỳ cần chất ức chế hoặc sự xoa dịu tinh thần của phái nữ.

Khi cô về tới nhà, Fenrir đang quỳ rạp trên thảm trong phòng khách, rên rỉ đầy đau đớn, một bàn tay đã hóa thành móng vuốt sắc nhọn muốn cào vào đầu mình. Ánh mắt Bạch Vi đanh lại, lao nhanh tới nắm chặt lấy cổ tay anh.

Fenrir sững người khi nhìn thấy cô, anh thở dốc dồn dập, giọng khàn đặc: "Đừng để móng vuốt của tôi làm cô bị thương."

"Để tôi giúp anh." Bạch Vi mủi lòng, dùng đôi tay nhẹ nhàng ôm lấy đầu anh, cố gắng truyền sức mạnh tinh thần vào trong, nỗ lực xoa dịu cảm xúc xao động của anh.

Nhưng nhìn ánh mắt vẫn đầy đau đớn của Fenrir là biết anh không hề thuyên giảm. Anh cảm thấy từng khúc xương trong cơ thể đang vặn vẹo, vỡ vụn rồi tái tạo, xương sống như bị một bàn tay vô hình bóp nát từng đốt một, nỗi đau đớn ấy sắp giày vò anh đến phát điên.

"Đủ rồi, cảm ơn cô đã giúp đỡ." Anh nhận ra năng lực của cô không đủ để xoa dịu mình, bèn nghiến răng đưa tay đẩy cô ra: "Tôi sẽ tự hủy."

Bạch Vi bắt đầu sốt ruột, chất ức chế có quy định kiểm soát nghiêm ngặt, không được phép dùng cho tội phạm, trừ khi có phái nữ tự nguyện xoa dịu. Thế nhưng sự xoa dịu của phái nữ, ngoài kiểu vuốt ve ban nãy, chỉ còn một cách hiệu quả mạnh mẽ nhất: Giao hoan. Mà hành vi này thường chỉ dành cho những chồng người thú đã được ghép đôi.

Bạch Vi chưa từng giao hoan, dù là trước khi xuyên không hay hiện tại, cô vẫn là một xử nữ. Nhưng nhìn Fenrir đau đớn như vậy, cô nghiến răng suy nghĩ giây lát rồi quyết định thử lại lần nữa, cô lại ôm lấy đầu anh, đặt một nụ hôn thật sâu lên làn môi khô khốc nhưng cực kỳ gợi cảm của anh.

Fenrir trợn tròn mắt, khi bờ môi mềm mại của phái nữ dán lên, một phép màu không thể tin nổi đã xảy ra. Đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được sự xoa dịu của phái nữ!

Những bó cơ đang co thắt bỗng chốc giãn ra, nỗi đau giằng xé xương tủy rút đi như thủy triều, toàn thân anh run lên bần bật, theo bản năng đưa tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của phái nữ, ghì chặt cô vào lòng, mất kiểm soát mà mút mát bờ môi mang lại cho mình sự dễ chịu ấy.

Bạch Vi cứ thế mơ màng bị ôm ngồi lên đùi Fenrir, đầu lưỡi cô bị Fenrir quấn lấy, không ngừng liếm láp và mút mạnh, thỉnh thoảng răng nanh cọ qua làn môi cô mang đến từng đợt rùng mình tê dại.

Không chỉ là sự biến đổi về thể xác, về tinh thần, Bạch Vi cũng cảm nhận được một sự khác lạ. Sức mạnh tinh thần vốn ít ỏi của cô đột ngột như mặt biển khô cạn được hòa vào đại dương, tham lam hấp thụ từng luồng hơi thở xao động tràn ra từ người anh, rồi lại chuyển hóa toàn bộ Năng lượng xao động đã hấp thu đó thành sức mạnh tinh thần của chính mình, liên tục truyền ra ngoài để xoa dịu Fenrir.

Cho đến khi cung không đủ cầu, không biết đã hôn bao lâu, sức mạnh tinh thần của Bạch Vi bị vắt kiệt hoàn toàn, cô lả đi trong vòng tay rắn chắc của Fenrir, vì quá mệt mà thiếp đi ngay lập tức.

Đối với Fenrir, dù chưa được xoa dịu hoàn toàn nhưng bấy nhiêu cũng đủ để anh bình tĩnh lại. Anh cẩn thận đặt Bạch Vi lên giường, nhìn tấm ga trải giường sạch sẽ, anh không leo lên mà chỉ quỳ ngồi dưới đất, nhìn cô với ánh mắt phức tạp.

Tại sao một phái nữ quý hiếm lại sẵn lòng chi một số tiền lớn để cứu anh, lại còn bằng lòng xoa dịu anh? Anh có tài đức gì mà nhận được sự ưu ái của cô? Cô thật sự quá hoàn hảo.

Bạch Vi ngủ li bì suốt một ngày một đêm mới tỉnh dậy. Khi tỉnh lại, cô thấy mình được đắp chăn kín mít, tay còn bị nắm chặt. Quay đầu nhìn lại mới thấy Fenrir đang nằm ngủ trên mặt đất lạnh lẽo.

Sự nhúc nhích của cô nhanh chóng làm Fenrir thức giấc, anh ngồi dậy, đôi đồng tử đã khôi phục lại màu xanh thẳm đang nhìn chằm chằm phái nữ trước mắt. Ánh nhìn đầy tính xâm lược này, phối hợp với diện mạo tuy nhếch nhác nhưng vô cùng điển trai và cường tráng của anh, khiến tim Bạch Vi đập lỡ mất một nhịp.

Cô nuốt nước miếng, thử đưa tay vuốt lại những sợi tóc đen rối bời trên trán anh, còn tiện tay xoa đôi tai anh, cất giọng dịu dàng: "Fenrir, sao anh lại ngủ dưới đất?"

Tai và đuôi là những bộ phận nhạy cảm nhất của người sói, trong cổ họng Fenrir phát ra một tiếng hừ nhẹ, thấp giọng nói: "Tôi quen ngủ dưới đất, cảm ơn cô đã cứu tôi, còn thu nhận tôi."

Thật ra không phải anh quen ngủ dưới đất, mà là anh từng tận mắt thấy những võ sĩ được phái nữ mua đi vì hứng thú nhất thời, họ hân hoan bước ra để rồi cuối cùng trở về trong tình trạng tan tác, vỡ vụn. Một số phái nữ cậy vào địa vị cực cao, còn thực hiện những hành vi ngược đãi biến thái với nô lệ. Chứng kiến quá nhiều khiến anh nhận ra rằng, chỉ có nhẫn nhục chịu đựng và phục tùng mới có thể sống sót.

Thế nhưng...

"Ai bảo thế, anh nên ngủ trên giường chứ." Bạch Vi xuống giường kéo anh dậy mới phát hiện anh thật sự vừa cao vừa to con, cao gần hai mét, cô chỉ đứng đến nách anh thôi. Cô buộc phải ngửa đầu nhìn anh, hơi thẹn thùng hỏi: "Sau chuyện tối qua, anh đã thấy khá hơn chưa?"

Fenrir ngẩn người: "Vâng, cô đã giúp tôi bình an vượt qua thời kỳ xao động."

Nhớ lại nụ hôn ngọt ngào ấy, tầm mắt anh lại lướt qua làn môi cô, thầm nuốt khan nơi cuống họng. Những lời đồn trên Hành tinh Lang Thang là thật, chỉ cần may mắn nhận được sự xoa dịu sâu sắc của phái nữ, phái nam sẽ nghiện cảm giác đó, giống như lúc này, anh đang rục rịch muốn được xoa dịu thêm lần nữa.

"Thật sao? Anh nhờ tôi mà vượt qua được thời kỳ xao động à?" Bạch Vi vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Sự xoa dịu của tôi có tác dụng sao?"

Nhận được câu trả lời khẳng định của Fenrir, Bạch Vi mới thật sự hiểu rõ sức mạnh tinh thần của mình khác với các phái nữ khác. Sức mạnh tinh thần của cô có lẽ không thăng cấp nhờ Tinh Thể, hèn chi bao năm qua cô giết bao nhiêu Dị Thú, dùng bao nhiêu Tinh Thể cũng không tăng nổi chút sức mạnh tinh thần nào. Nguồn thăng cấp của cô chính là hấp thụ Năng lượng xao động của phái nam!

Mà việc hấp thụ năng lượng hiện tại không phải dựa vào đụng chạm thông thường, mà phải dựa vào những tiếp xúc sâu hơn để chắt lọc năng lượng, tự nâng cấp sức mạnh tinh thần cho mình!

Cô ôm chầm lấy Fenrir, vui sướng nói: "Cảm ơn anh, Fenrir!"

Được phái nữ chủ động ôm ấp, gương mặt màu lúa mạch của Fenrir ửng lên vệt đỏ đáng ngờ, anh nên đề phòng cô, nhưng lại hoàn toàn không thể làm được.

Nhưng Fenrir nhanh chóng thoát khỏi sự ngọt ngào tốt đẹp này, trầm giọng nói: "Cô không nên đối xử tốt với tôi như vậy, tôi có tiền án phạm tội, là nô lệ bị đánh dấu đến từ Hành tinh Lang Thang, nếu người khác biết cô xoa dịu tôi, cô sẽ bị cười nhạo đấy."

"Chẳng có gì đáng để cười nhạo cả, nói ra thì việc mua anh chính là việc may mắn nhất đời tôi đấy, anh chính là ngôi sao may mắn của tôi!" Bạch Vi nắm lấy tay anh, cười nói: "Ở lại bên tôi nhé Fenrir, có lẽ anh là phái nam duy nhất sẽ đứng về phía tôi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương