"Có chuyện gì sao?"
Giọng nói trầm thấp của Fenrir bất ngờ vang lên ngay sau lưng. Gần như đồng thời, một luồng hormone nam tính bùng nổ, mang theo hơi thở nóng rực của giống đực áp sát vào tấm lưng đang căng cứng của cô, bao vây lấy cô trong không gian chật hẹp.
"Tôi... tôi qua xem anh có cần xoa dịu tinh thần lực hay không."
Bạch Vi cố gắng điều chỉnh nhịp thở, ép giọng mình nghe thật tự nhiên và bình tĩnh: "Ban ngày anh chẳng phải đã ra tay bạo động sao? Nên tôi nghĩ tối nay..."
Lời chưa nói hết, cánh tay rắn rỏi của Fenrir bất chợt sượt qua vòng eo thon gọn của cô để với lấy chiếc khăn tắm trên kệ. Sự tiếp xúc da thịt thoáng qua ấy khiến tim Bạch Vi hẫng đi một nhịp, suýt chút nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thính giác của tộc Sói nhạy bén đến nhường nào, Fenrir đương nhiên nghe rõ mồn một tiếng tim đập hỗn loạn như gõ trống của cô gái trước mặt. Khóe môi anh khẽ cong lên, kéo ra một nụ cười đầy ẩn ý: "Cần chứ. Rất cần."
Nói rồi, anh xoay người vòng ra trước mặt cô, hơi cúi người xuống để kéo gần khoảng cách. Một cánh tay hữu lực siết chặt lấy eo Bạch Vi, kéo mạnh cô sát vào khuôn ngực vạm vỡ, nóng bỏng của mình: "Tôi chuẩn bị xong rồi, đến xoa dịu tôi đi."
Cả người Bạch Vi run bắn lên. Cô vô thức cúi đầu nhìn xuống, dù anh đã kịp quấn chiếc khăn tắm quanh hông, nhưng thứ kiêu ngạo, thô tráng đang nổi bật lên dưới lớp vải mỏng lại đang ghim chặt vào bụng cô một cách vô cùng rõ ràng.
Bị kích thích mạnh, Bạch Vi đột ngột dồn lực đẩy mạnh vào lồng ngực Fenrir. Người sói hoàn toàn không phòng bị trước hành động này của cô, cơ thể cường tráng liền mất đà ngã ngồi vào chiếc ghế bành phía sau. Anh hơi ngửa đầu, đôi mắt xanh thẳm tràn ngập vẻ nghi hoặc nhìn cô: "Hửm?"
Đối diện với đôi mắt xanh biếc như hai viên bảo thạch ngập tràn mị lực ấy, Bạch Vi cảm thấy phòng tuyến tâm lý của mình sắp sụp đổ hoàn toàn. Cô dứt khoát cúi người tới trước, vươn hai tay che kín hai mắt anh lại, nghiến răng thấp giọng ra lệnh: "Lần sau tắm xong thì nhớ khóa chặt cửa vào."
"Tại sao?" Anh trầm giọng hỏi, chất giọng khàn khàn đầy quyến rũ.
"Cay mắt!"
Bạch Vi vừa dứt lời liền cúi đầu, táo bạo cắn chặt lấy bờ môi anh, đầu lưỡi mềm mại trực tiếp cạy mở hàm răng, tiến sâu vào bên trong khuấy động.
Hơi thở của Fenrir bỗng chốc trở nên nặng nề và dồn dập. Bàn tay anh đang đặt trên tay vịn của chiếc ghế bành đột ngột siết chặt, sức mạnh bộc phát mạnh đến mức anh hoàn toàn không nhận ra thanh sắt cứng cáp dưới lòng bàn tay mình đang dần dần méo mó, biến dạng một cách đáng sợ.
So với lần xoa dịu đầu tiên khi nguồn năng lượng bạo loạn của anh hoàn toàn mất khống chế, lần này mọi chuyện diễn ra ôn hòa và mượt mà hơn rất nhiều. Bạch Vi cũng đã rút ra được kinh nghiệm, biết rằng không thể hấp thu quá vội vàng. Cô thử điều khiển ý thức, thả chậm nhịp độ của tinh thần lực, khéo léo dẫn dắt và xoa dịu cỗ sức mạnh cuồng bạo đang cuộn trào trong cơ thể người sói.
Năng lượng của một phái nam cấp S như Fenrir đối với một phái nữ cấp F như cô mà nói chính là một đại bổ phẩm tối thượng, khiến sức mạnh của cô tăng tiến theo cấp số nhân.
Bạch Vi có thể cảm nhận rõ ràng luồng tinh thần lực trong biển ý thức của mình đang từng chút một lớn mạnh, dồi dào và kiên cố hơn. Cảm giác ấy giống như có một phong ấn cổ xưa, một thứ sức mạnh tiềm ẩn sâu trong cơ thể cô đang được đánh thức.
Fenrir cũng nhạy cảm nhận ra sự biến hóa mạnh mẽ của cô. Nụ hôn của Bạch Vi càng lúc càng sâu, cơ thể cô vì vận hành tinh thần lực quá độ mà trở nên mềm nhũn, lay lắt như nhành liễu trước gió. Anh vội vươn tay đỡ lấy tấm thân mảnh mai của cô, ôm chặt vào lòng, phối hợp cùng cô cho đến khi tia sức mạnh bạo cuồng cuối cùng trong người được vắt kiệt.
Khi mọi thứ kết thúc, Bạch Vi hoàn toàn kiệt sức, nằm bò trên vòm ngực phập phồng của anh mà thở dốc. Cô hé mắt nhìn đôi môi bị mình cắn đến sưng đỏ, tràn đầy huyết sắc của Fenrir. Còn chưa kịp mở miệng trêu chọc lấy một câu, bóng tối dày đặc đã ập đến, cô trực tiếp lịm đi vì kiệt sức.
Trong cơn mê man, Bạch Vi dường như đã chìm vào một giấc mơ vô cùng dài và kỳ lạ. Giữa không gian vô định, có một cái cây cổ thụ xanh um tươi tốt, tỏa ra vầng hào quang tràn trề sức sống của vạn vật. Cái cây ấy dịu dàng gieo một hạt giống thần bí vào sâu thẳm nơi linh hồn cô. Hạt giống nương theo dòng năng lượng ấm áp, từ từ nứt vỏ, đâm chồi rồi mạnh mẽ xuyên qua lớp đất dày, bắt đầu nảy mầm...