Xuyên Không Gặp Phải Chiến Loạn, Ta Có Cửa Hàng Tiện Lợi

Chương 4

Trước Sau

break

Cuối cùng, Tuyên Ninh đành bất chấp tất cả, nhặt được thứ gì cũng đem đến quầy thu mua.

Không ngờ, Tuyên Ninh đã phát hiện ra công dụng thứ hai của bàn tay vàng. Quầy thu mua có thể nhận diện tên của vật phẩm, sau đó thông báo giá cả, rồi trên máy tính nhỏ sẽ hiện ra thông báo hỏi bạn có muốn bán hay không.

Vào thời bình ở cổ đại, chỉ với chiêu giám định đồ cổ này thì có lẽ nàng có thể kiếm được một căn nhà lớn mấy gian ở kinh thành. Còn bây giờ, Tuyên Ninh đặt một cây cỏ dại vào quầy thu mua nhưng bị trả lại, nàng ghi nhớ hình dáng của một vài loại cỏ có thể bán được, rồi miệt mài thu thập. Thế mà cũng gom được tám hào.

Thật khó khăn.

Tuyên Ninh uống nửa chai nước, thở phào nhẹ nhõm. Phần còn lại được cất vào tủ để đồ nhỏ ở cửa siêu thị. Nàng xoa những ngón tay bị mài đỏ, tiếc nuối vỗ vào một cây đại thụ không rõ tên bên cạnh. Nàng đang tính xem nếu chặt cây này bán đi thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền thì bất chợt, nàng nhìn thấy một mảnh vải nhỏ.

"Ai ở đó?"

Tuyên Ninh giật mình, nhặt một cành cây lên để phòng thân, sau đó cẩn thận tiến lại gần.

Dưới sự che chắn của gò đất nhỏ và tán cây lớn, một nam nhân mặc trang phục xanh hiện ra. Hắn trông khá cao lớn, nằm nghiêng trên mặt đất, bất động, chỉ có lồng ngực khẽ phập phồng cho thấy chủ nhân của nó vẫn còn thở.

Tuyên Ninh đi xung quanh người này vài bước, nhìn thấy khuôn mặt của nam nhân - hay nói đúng hơn là thanh niên - bất ngờ phát hiện ra người này trông khá đẹp. Làn da màu mật ong, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt đoan chính, môi trắng bệch, còn hơi bong tróc, như thể đã lâu không được uống nước.

Tuyên Ninh do dự không biết có nên đánh thức hắn hay không, trông tình trạng của chàng thanh niên đang rất tệ. Mà hắn lại nằm giữa chốn hoang vu này, còn dưới ánh mặt trời, nếu không tỉnh lại thì có lẽ sau này hắn sẽ không dậy được nữa.

Nhưng thanh niên trông khá cao, dáng người vạm vỡ, nếu đánh thức hắn, Tuyên Ninh không thể đảm bảo sự an toàn cho mình.

Nghĩ vậy, Tuyên Ninh do dự bước thêm một bước, chàng thanh niên đột nhiên mở mắt ra.

Như thể rồng được vẽ mắt, trong nháy mắt đã tràn đầy tinh thần, chàng thanh niên có thần hơn nhưng lại rất lạnh lùng và có vẻ khó gần. Tuyên Ninh bị ánh mắt cảnh giác và sát khí trong mắt hắn làm cho giật mình, giả vờ thoải mái nói: "Ta vừa định gọi ngươi dậy đấy, ngươi tỉnh rồi à?"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương