Xuyên Không 80: Mỹ Nhân Điên Này Sợ Gì Chàng Du Côn

Chương 8

Trước Sau

break

“Khương Hổ, sao em lại bênh người ngoài, chị mới là chị ruột của em cơ mà!” Khương Tâm không thể tin nổi mà nhìn thằng bé mập ú trước mặt, cả người sững sờ.

“Chị là chị hai! Chị ấy là chị cả! Hai người đều là chị của em!” Khương Hổ vội vàng nháy mắt với cô ta, tiếc là cậu béo quá, đừng nói là nhãn cầu, đến cả con mắt cũng chưa chắc đã nhìn thấy được từ khoảng cách này.

“Duyệt à, lại đây, lại đây, mệt rồi phải không, mau qua đây nghỉ ngơi đi con...” Khương Danh Thành đứng bên cạnh cười cười bước tới, đưa tay định kéo cô vào nhà, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn Khương Tâm đang đứng sững trong sân.

“Bố!” Khương Tâm tủi thân vô cùng, đôi mắt đã hoe đỏ, cô ta tức tối giậm chân hai cái, vừa quay đầu lại thì, hay thật, Trần Thực cũng chẳng thèm nhìn mình.

Nước mắt của cô ta đúng là chảy vô ích rồi.

“Trần Thực...” Khương Tâm dịu dàng gọi anh ta một tiếng.

Đối phương lúc này mới thu lại ánh mắt, nhìn sang, trong mắt còn thoáng ý cười: “Sao em không nói với anh là Duyệt về hôm nay?”

“...” Vậy thì sao?

“Tụi mình đến mà không mang quà cho chị ấy, em cũng chẳng nhắc một tiếng. Lần sau không được như vậy nữa nhé.” Trần Thực thẳng thừng lờ đi đống bầy hầy trên mặt đất.

Anh ta bèn bước một bước thật dài, rồi đi thẳng vào trong nhà.

Vốn dĩ, anh ta là vị hôn phu của Khương Duyệt.

Mẹ anh ta và mẹ của Khương Duyệt là bạn bè đồng hương thân thiết, năm đó khi mang thai, mẹ anh ta đã nói đùa rằng nếu trong bụng Tưởng Tú Lan là con gái thì hai nhà sẽ kết thành thông gia.

Lúc đó Tưởng Tú Lan chỉ cười, không đồng ý cũng chẳng từ chối.

Sau này Tưởng Tú Lan qua đời.

Mẹ Trần Thực còn đón Khương Duyệt về nhà nuôi một thời gian.

Cho đến khi xảy ra chuyện cô suýt bị xâm hại.

Lời ước hẹn đó không còn ai nhắc đến nữa.

Trong lòng Trần Thực vẫn thích Khương Duyệt, luôn xem cô là vợ mình, chỉ tiếc là, hai người đúng là có duyên không phận.

Anh ta bước vào trong nhà, ánh mắt tham lam dừng trên người Khương Duyệt.

“Nhìn nữa đi! Bà đây móc mắt mày ra cho heo ăn!” Khương Duyệt vừa ngồi xuống đã bị anh ta nhìn đến phát bực, giơ tay lên là con dao nhỏ lại lộ ra.

“Không nhìn chị, không nhìn chị, nhìn em này!” Khương Hổ vội vàng chắn trước mặt Trần Thực, cười hề hề làm mặt xấu.

“Đúng đúng đúng, đang nhìn Hổ con đấy, nó quý Hổ con lắm, đừng giận, đừng giận nhé con, bố ra ngoài dọn dẹp một chút, con ngoan, con ngoan ngoãn nghe lời nhé...” Khương Danh Thành vội vàng chắn trước mặt Khương Duyệt, sợ cô lại nổi điên đánh cho Trần Thực một trận.

Tâm tư của hai bố con đều viết hết lên mặt, điều này càng khiến tâm trạng Khương Duyệt tệ hơn.

“Hổ con, chăm sóc chị cả cho tốt! Bố đi rồi về ngay!” Lúc đi, Khương Danh Thành thuận tay kéo luôn Trần Thực đang đứng bên cạnh đi cùng.

Vừa đi ông ta vừa lẩm bẩm: “Cậu không biết là nó có bệnh à, còn sáp lại gần nó làm gì?”

“Không phải chị ấy khỏi rồi nên mới được ra viện sao...” Trần Thực ngẩn người, ngây ngô hỏi.

“...” Nhất thời Khương Danh Thành không biết nên bắt đầu chửi từ đâu: “Không phải!”

“Bố, như vậy là bố không đúng rồi. Chị ấy còn chưa khỏi mà bố đã đưa ra ngoài làm gì? Bố làm vậy không phải là thương chị ấy! Mà là đang hại chị ấy!” Trần Thực lên giọng đạo mạo nói.

Khương Danh Thành đứng bên cạnh hoàn toàn cạn lời.

Thằng ngu này, mở to con mắt tinh anh của mày ra mà nhìn cho kỹ đi! Trên mặt ông đây chỗ nào viết chữ “thương”! Rõ ràng là viết chữ “sợ” đây này!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc