Giây tiếp theo, bên ngoài vang lên tiếng khóc gào thảm thiết của đứa trẻ, và tiếng chửi mắng của người phụ nữ.
“Thằng ranh con! Dám trù ẻo bố mày à! Bố mày sống sờ sờ ra đấy!”
“Chát!”
“Oa oa oa...”
Khương Duyệt nhắm mắt lại, một lần nữa gục lên lưng ghế.
Ánh nắng chiếu lên người, thoải mái vô cùng.
Cô đã lâu lắm rồi không được tiếp xúc với ánh nắng rực rỡ như thế này.
Căn phòng nhỏ tối tăm bị khóa chặt kia, cả đời này cô không thể nào bước vào nữa!
Cô từ từ nhắm mắt lại, tận hưởng buổi tắm nắng khó có được này.
Lý Xuân Hoa bưng chậu gỗ từ ngoài bước vào, vừa hay trông thấy bóng lưng của Khương Duyệt.
Bàn tay đang cầm kéo của bà ta bất giác siết chặt.
Trời mới biết tối qua lúc bà ta cởi quần áo ra! Cả người chi chít vết kim đâm!
Đến lão già nhà bà ta nhìn mà cũng sắp lẹo cả mắt.
Lý Xuân Hoa nhắm vào gáy của Khương Duyệt, vung nắm đấm vào không khí mấy cái!
Con ranh chết tiệt! Đánh chết mày! Tao đánh chết mày!
Ai ngờ Khương Duyệt cứ như có mắt sau gáy, đột ngột quay phắt đầu lại, ánh mắt dừng ngay trên hai nắm đấm mà bà ta vừa vung ra.
Chỉ thấy cô toe toét miệng cười.
Lý Xuân Hoa đờ cả người, khóe miệng giật giật, lúng túng vẫy tay hai cái: “Cái thời tiết này, đúng là, ban ngày ban mặt mà cũng có muỗi... ha ha ha, lạ thật.”
Bà ta ngượng ngùng cười ha hả hai tiếng, rồi đi đứng cứng đờ như robot vào bếp, tim đập thình thịch.
Sợ rồi, bà ta thật sự sợ rồi.
Những vết kim đâm trên người lại bắt đầu nhói lên...
Khương Duyệt hừ hai tiếng, nhắm mắt lại rồi gục đầu xuống.
Buổi trưa, mặt trời lên cao.
Người ngoài đồng đã về gần hết, nhưng Khương Danh Thành vẫn chưa về.
Ông ta vẫn có thể làm tiếp.
“Chú Ba! Sao còn chưa về!” Khương Sơn vác cuốc đứng trên bờ ruộng gọi ông ta: “Tôi về trước đây... đói chết mất.”
Tay Khương Danh Thành khựng lại, không nói gì, nếu có thể, ông ta thật sự không muốn về nhà chút nào.
Mắt thấy mặt trời càng lúc càng gay gắt.
Khương Danh Thành vác cuốc lên vai, vừa ngẩng đầu lên, gương mặt tinh xảo của Khương Duyệt đã hiện ra ngay trước mắt, dọa ông ta sợ đến mức văng tục: “Úi giời đất ơi... sao con lại ra đây?”
“Dì Xuân Hoa bảo gọi bố về ăn cơm, con nói để con đi thế là con đi thôi.” Khương Duyệt tiện tay bứt một cọng cỏ đuôi chó ngậm trong miệng, ánh mắt cô dừng lại ở cái ao nước cách đó không xa nói: “Ở đó có cá không?”
Khương Danh Thành nhìn theo hướng tay cô: “Có, nhưng không lớn, toàn là cá tôm nhỏ thôi, con muốn ăn à?”
“Con muốn chơi.”
“... Trong nhà có cái đó, lát nữa bố lấy cho con.” Khương Danh Thành đi chân trần phía trước, chân dính đầy bùn: “Mâm xôi trên núi lúc này cũng ăn được rồi đấy, rảnh thì đi tìm mà hái, lúc nhỏ con thích ăn cái này nhất...”
Giọng ông ta khựng lại: “Hai hôm nữa đi trại tạm giam với bố nhé?”
Khương Duyệt vốn định nói không đi, nhưng vừa nghĩ đến việc đám bà lão kia khen Cố Mạc Bạch đến tận mây xanh, cô cũng có chút hứng thú.
“Được...”
“Được?” Khương Danh Thành kinh ngạc quay đầu lại, cây cuốc ông ta đang vác trên vai cũng quay theo, suýt nữa thì bổ vào đầu cô.
“Chậc!” Khương Duyệt suýt nữa thì không né kịp, hung hăng trừng mắt nhìn ông ta: “Bố cố ý à?”
“... Không, không phải, con có tin không?” Khương Danh Thành ngượng ngùng cười cười, lẳng lặng kéo cán cuốc về phía trước, để lưỡi cuốc áp sát vào lưng mình.