Xuyên Không 80, Cô Bạn Thân Mai Mối Cho Tôi Anh Lính Cứng Cỏi

Chương 8

Trước Sau

break

Từ Phó Dương được sinh ra trong thời gian đó, Trương Uyển Như kém anh nửa tuổi, bạn thanh mai trúc mã trước năm năm tuổi của anh đều là Trương Uyển Như. Mãi đến khi vợ chồng họ Từ được điều chuyển về Giang Thành công tác, Từ Phó Dương và Trương Uyển Như mới phải xa nhau.

“Vân Kiều Kiều mới là kẻ dư thừa.”

“Nếu không phải ông nội cứ cố chấp định ra cái hôn ước từ bé cho anh trai em và Vân Kiều Kiều, thì người anh ấy cưới bây giờ đã là chị rồi. Loại phụ nữ đó làm sao nỡ rời xa anh trai em, rời xa nhà họ Từ của chúng ta chứ, cô ta trốn đi chẳng qua là muốn ép anh trai em nhanh chóng cùng cô ta đi đăng ký kết hôn thôi. Chút tâm tư cỏn con đó của cô ta không lừa được em đâu.”

Lời nói của Từ Giang San khiến Từ Phó Dương nhíu mày, trong mắt hiện rõ vẻ không vui.

Vân Kiều Kiều thật sự quá không hiểu chuyện rồi.

Giấy kết hôn lúc nào lĩnh mà chẳng được.

Nhưng bệnh tình của Uyển Như thì không thể trì hoãn.

Uyển Như ở Giang Thành không người thân thích, ngất xỉu được đưa vào viện, anh và San San vào thăm thì có gì sai?

“Anh, anh tuyệt đối không được đi tìm người phụ nữ đó.”

Thấy Từ Phó Dương lộ rõ vẻ bất mãn với Vân Kiều Kiều, Từ Giang San vội vàng tiến tới kéo tay anh, nói thêm dầu vào lửa: “Nếu hôm nay anh bỏ mặc chị Uyển Như để đi tìm cô ta, cô ta nhất định sẽ cậy sủng mà kiêu. Phụ nữ một khi đã như vậy thì rất khó dạy bảo. Sau này chỉ cần có chút chuyện là cô ta sẽ kiếm chuyện vô lý, rồi lại đòi bỏ nhà đi cho xem.”

“San San nói đúng đấy.”

Chu Mỹ Vân đánh mắt nhìn Trương Uyển Như, trong mắt tràn ngập ý cười. Loại phụ nữ đoan trang xinh đẹp, thanh lịch, lại có học thức và bằng cấp như Uyển Như mới xứng với con trai bà ta. Còn hạng con gái mồ côi cha mẹ, học vấn thấp kém lại không có bằng cấp như Vân Kiều Kiều thì ngay cả xách dép cho con trai bà ta cũng không xứng.

“Trên người Vân Kiều Kiều chẳng có mấy đồng tiền, rời khỏi nhà họ Từ thì ngay cả chuyện ăn cơm cũng là vấn đề. Không quá ba ngày, cô ta sẽ tự mình quay về thôi, con không cần phải chạy ra ngoài đường tìm người làm gì cho mệt. Nhân lúc đơn vị cho nghỉ mấy ngày, con hãy ở nhà chăm sóc Uyển Như cho tốt.”

Chu Mỹ Vân niềm nở nắm lấy tay Trương Uyển Như: “Uyển Như à, cơ thể cháu vẫn chưa hồi phục, mấy ngày tới cứ ở lại nhà bác mà dưỡng bệnh. Cháu muốn ăn gì, uống gì cứ việc nói với bác, bác sẽ bảo dì Chu giúp việc làm cho. Nếu cháu thấy ở nhà buồn chán, muốn ra ngoài hít thở không khí thì cứ bảo Phó Dương đi cùng, Giang Thành có nhiều danh lam thắng cảnh lắm, đợi sức khỏe cháu tốt hơn, bác bảo Phó Dương đưa cháu đi chơi một vòng.”

“Mẹ, lần này chị Uyển Như bị ốm ngất xỉu trong nhà thuê, cũng may là bà chủ nhà phát hiện kịp thời đưa vào viện, nếu không thì nguy hiểm rồi. Con có ý này, hay là chúng ta để chị Uyển Như dọn đến nhà mình ở đi.”

Việc Trương Uyển Như đến Giang Thành tìm việc chỉ là cái cớ, mục đích thực sự của cô ta chính là Từ Phó Dương. Lời nói của Từ Giang San hoàn toàn đúng ý cô ta.

“Em Giang San, như vậy không tốt lắm đâu. Đồng chí Vân giận dỗi không về nhà là vì hiểu lầm mối quan hệ giữa chị và anh Phó Dương, chị dọn đến đây e là sẽ càng khiến hiểu lầm trong lòng cô ấy sâu thêm.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương