Trương Uyển Như yếu đuối văn vở không giúp được gì, Từ Giang San bị ăn một tát đã thấy được sự lợi hại của Vân Kiều Kiều, một mình cô ta căn bản không dám động thủ với Vân Kiều Kiều.
Tạ Chấn Nam đứng bên cạnh nhìn mà ngây người.
Cô vợ vừa nũng nịu, vừa dịu dàng, vừa xinh đẹp, vừa mềm mại của anh thế mà lại biết động thủ đánh người!
Lực tay đánh người còn không nhỏ!
Tạ Chấn Nam bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Sau này cố gắng đừng chọc giận vợ!
“Chấn Nam, chúng ta tiếp tục đi dạo cửa hàng bách hóa đi.”
Trong lúc Tạ Chấn Nam còn đang ngẩn ngơ, Vân Kiều Kiều đã bước tới, nép mình như chim nhỏ vào lòng anh, dịu dàng khoác lấy cánh tay anh.
Tốc độ lật mặt này đúng là nhanh hơn cả lật sách.
Sự thay đổi trước và sau đó khác biệt đến mức khiến Tạ Chấn Nam phải mất một lúc lâu mới thích nghi được.
Anh hỏi: “Tay còn lạnh không?”
“Hết lạnh rồi, nhưng mà lòng bàn tay đau lắm.”
Vân Kiều Kiều đưa bàn tay phải vừa mới đánh Từ Giang San ra trước mặt Tạ Chấn Nam với vẻ mặt vô cùng đáng thương.
Chịu đựng cơn tức giận tích tụ suốt ba năm ở nhà họ Từ, trong lòng Vân Kiều Kiều vốn đã rất khó chịu. Từ Giang San lại tự mình vác xác đến làm bao cát cho cô xả giận, cái tát đó cô hoàn toàn không hề nương tay chút nào.
“Anh xem này, đỏ hết cả lòng bàn tay rồi.”
Tạ Chấn Nam nghe cô thút thít tố khổ với mình, nhìn lòng bàn tay hơi ửng đỏ của cô, anh vừa xót xa vừa cảm thấy có chút buồn cười. Đánh người ta xong rồi mà giờ chính mình lại thấy ủy khuất cơ đấy!
Tạ Chấn Nam sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên anh gặp phải chuyện như thế này.
“Thật đáng thương quá.”
“Để anh thổi phù phù cho em nhé.”
Tạ Chấn Nam nắm lấy tay Vân Kiều Kiều, cúi đầu xuống và nghiêm túc thổi hơi nóng vào lòng bàn tay cô.
“Đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Hết đau rồi ạ.”
Sự tin tưởng và bảo vệ vô điều kiện của Tạ Chấn Nam khiến Vân Kiều Kiều cảm thấy ngọt ngào vô cùng.
“Hết đau rồi thì anh đưa em đi mua quần áo.”
Tạ Chấn Nam nắm tay Vân Kiều Kiều tiến về khu vực bán đồ may mặc.
“Bộ này, bộ này, bộ này, cả bộ này nữa, đều rất hợp với em.”
Vân Kiều Kiều thử tổng cộng năm bộ quần áo, Tạ Chấn Nam thấy bốn bộ trong số đó cô mặc đều rất đẹp.
“Mua hết đi.”
Trước khi xuyên không, Vân Kiều Kiều quanh năm suốt tháng chỉ mặc áo blouse trắng trong viện nghiên cứu, quần áo đẹp đối với cô không có sức hấp dẫn quá lớn.
Cô nói: “Quần áo cũ của em vẫn còn mặc được, chỉ cần chọn mẫu nào đẹp nhất, màu sắc hỉ khí nhất để mặc vào ngày cưới là được rồi.”
Tạ Chấn Nam hào phóng vẫy tay với nhân viên bán hàng: “Anh thấy cả bốn mẫu này đều đẹp, màu sắc đều rất hỉ khí. Gói hết lại cho tôi.”
Vân Kiều Kiều: “...”
Cô bỗng thấy thấp thoáng hình bóng của một tổng tài bá đạo trên người Tạ Chấn Nam!
Năm phút sau, hai người chuyển sang khu đồ dùng bách hóa và khu thực phẩm tươi sống. Nồi niêu xoong chảo, đồ dùng phòng ngủ, đồ vệ sinh cá nhân, dầu muối gạo mắm muối trà, rau củ trái cây và thịt thà, Tạ Chấn Nam cứ thế mua liên tục, chẳng mảy may tiếc số tiền trong túi.
Mua sắm xong để về nhà, Tạ Chấn Nam tay xách nách mang lỉnh kỉnh đủ thứ, thậm chí trên cổ còn treo thêm một chiếc túi mua hàng.
Vân Kiều Kiều xách hai chiếc chậu tráng men nhẹ nhàng đi sau lưng Tạ Chấn Nam, trong lòng ít nhiều cảm thấy áy náy: “Để em xách thêm hai thứ nữa nhé?”