Con côi liệt sĩ phối với quân nhân tại ngũ, đúng là duyên trời tác hợp.
“Trên giấy phép kết hôn của quân nhân cần dán ảnh thẻ của người phối ngẫu.”
“Mau chóng nộp bổ sung ảnh thẻ của con bé đi.”
“Sau khi cưới, thằng nhóc nhà cậu mà dám bắt nạt con bé, đừng trách thủ trưởng này trở mặt với cậu.”
Lời Đặng Xương Bình vừa dứt, tảng đá trong lòng Tạ Chấn Nam cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Cửa ải thẩm tra chính trị cuối cùng cũng qua rồi.
“Thủ trưởng, ngài quá không tin tưởng tôi rồi.”
“Tôi thà tự bắn mình một phát chứ không bao giờ bắt nạt vợ tôi đâu, ngài cứ yên tâm đi.”
“Thằng nhóc cậu bắt đầu nói nhảm rồi đấy à.”
Đặng Xương Bình giả vờ ghét bỏ trừng mắt nhìn Tạ Chấn Nam.
“Tôi muốn gặp cháu gái tôi, hôm nào đến nộp ảnh thì dẫn con bé theo.”
“Rõ, thủ trưởng.”
Tạ Chấn Nam khép hai chân lại, đứng thẳng người nghiêm trang chào Đặng Xương Bình.
Giải quyết xong việc lớn thẩm tra chính trị, Tạ Chấn Nam tâm trạng vui vẻ, mặt mày rạng rỡ xuất hiện trên sân tập.
“Chiều nay hành quân dã ngoại mười lăm cây số.”
“Chạy xong tập trung tại đại lễ đường học tập kiến thức văn hóa.”
“Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 dẫn tiểu đoàn 1 hành quân về hướng Đông.”
“Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 dẫn tiểu đoàn 2 hành quân về hướng Tây.”
“Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 3 dẫn tiểu đoàn 3 hành quân về hướng Nam.”
“Tôi và tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 4 dẫn tiểu đoàn 4 về hướng Bắc.”
“Bốn giờ chiều, tập trung tại đại lễ đường.”
Ánh mắt Tạ Chấn Nam quét qua sân tập một lượt, giọng điệu ôn hòa, khác hẳn vị Đoàn trưởng Tạ lạnh lùng trước kia.
“Đoàn trưởng hôm nay sao cười vui thế nhỉ?”
Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 Triệu Bưu không biết chuyện trưa nay Tạ Chấn Nam đi xem mắt ở nhà ăn số 1, quay sang hỏi Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 Tống Cường Quân.
Về chuyện Tạ Chấn Nam đi xem mắt ở nhà ăn số 1 trưa nay, Tống Cường Quân cũng nghe lính tráng trong tiểu đoàn 2 bàn tán vài câu.
“Tôi nghe nói đoàn trưởng chúng ta trưa nay đi xem mắt với đồng chí nữ ở nhà ăn số 1 đấy, không biết có thật không.”
“Xem mắt á!”
Triệu Bưu há hốc mồm, mắt trợn tròn, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Đoàn trưởng chúng ta lần nào đi xem mắt cũng chọc tức đồng chí nữ phát khóc, con gái, cháu gái, cháu ngoại của các lãnh đạo nghe thấy tên đoàn trưởng là chạy nhanh hơn thỏ, đồng chí nữ nào dũng cảm thế dám đi xem mắt với đoàn trưởng nhà mình vậy.”
“Nghe nói người giới thiệu là vợ chồng Đoàn trưởng đoàn 2.”
Tống Cường Quân liếc nhìn Tạ Chấn Nam, thấy anh không nhìn về phía này liền bạo gan bàn tán chuyện phiếm về Tạ Chấn Nam với Triệu Bưu.
“Nghe bảo đồng chí nữ đó xinh đẹp lắm, vừa gặp mặt là hồn vía đoàn trưởng nhà mình bị đồng chí ấy câu mất tiêu rồi.”
“Chắc là bị câu mất rồi.”
Triệu Bưu gật gù đồng tình với lời Tống Cường Quân.
“Nếu không đoàn trưởng chúng ta không thể cười rạng rỡ như hoa mùa xuân thế kia được, nói thật chứ đoàn trưởng bỗng nhiên cười tươi thế này, tôi thấy không quen lắm.”
Tống Cường Quân: “Không chỉ cậu không quen, tôi cũng không quen, cứ cảm giác đoàn trưởng nhà mình bị đánh tráo ấy.”
“Tống Cường Quân, Triệu Bưu bước ra khỏi hàng.”
Bất ngờ bị điểm danh, Tống Cường Quân và Triệu Bưu cùng rùng mình một cái, đồng loạt bước lên một bước dài.
“Mời đoàn trưởng chỉ thị.”
Tạ Chấn Nam tâm trạng đang tốt, liếc lạnh hai người một cái, trầm giọng nói: “Sau buổi học chiều nay, hai cậu mỗi người viết một bản tổng kết học tập ba ngàn chữ, nộp cho tôi trước mười hai giờ trưa mai.”