Xuyên Không 80, Cô Bạn Thân Mai Mối Cho Tôi Anh Lính Cứng Cỏi

Chương 24

Trước Sau

break

“Tạ Chấn Nam.”

Tiếng gọi Tạ Chấn Nam của Vân Kiều Kiều dọa anh ta giật mình vội vàng dừng bước, quay đầu nhìn cô: “Sao vậy?”

“Anh nắm ngón tay em như thế này, em cảm thấy rất không thoải mái.”

Vân Kiều Kiều ma xui quỷ khiến thế nào lại bắt chước dáng vẻ làm nũng của Lâm Thanh La trước mặt Tiêu Ngạn Lâm.

Hai chân Tạ Chấn Nam lập tức mềm nhũn. Ánh mắt bất mãn cùng giọng nói nũng nịu của Vân Kiều Kiều quả thực muốn lấy mạng già của anh mà.

“Thế này có thoải mái không?”

Bàn tay to lớn của Tạ Chấn Nam xoay một cái, mười ngón tay đan chặt vào nhau với Vân Kiều Kiều, khàn giọng hỏi cô.

Lòng bàn tay hai người áp sát vào nhau.

Vân Kiều Kiều cảm nhận rõ ràng nhiệt độ và những vết chai sạn trong lòng bàn tay Tạ Chấn Nam. Cô nghịch ngợm dùng móng tay cái cào nhẹ vào những vết chai ấy.

Chơi đùa với vết chai trong lòng bàn tay Tạ Chấn Nam xong, Vân Kiều Kiều theo bản năng liếc nhìn vùng bụng của anh. Không biết cơ bụng của Tạ Chấn Nam có cứng hơn vết chai trong lòng bàn tay không nhỉ!

“Kiều Kiều, giữa thanh thiên bạch nhật, chỗ đông người, đừng làm loạn.”

Hơi thở của Tạ Chấn Nam rối loạn trong chốc lát. Tất cả là do động tác nhỏ vừa rồi của Vân Kiều Kiều hại anh suýt chút nữa không kiềm chế được xúc động muốn hôn cô.

“Kiều Kiều!”

Lần đầu tiên Vân Kiều Kiều phát hiện tên của mình lại hay đến thế. Trước đây cô rất ghét cái tên này.

Là một người phụ nữ mạnh mẽ chẳng khác gì đàn ông, cha mẹ không chỉ cho cô dung mạo mong manh như đóa bạch liên hoa, vóc dáng yêu kiều quyến rũ như yêu tinh, mà còn đặt cho cô cái tên nghe đã thấy nũng nịu yểu điệu, hại cô chẳng có mấy người thân bạn bè tin rằng cô là dân làm nghiên cứu khoa học.

Thấy cô im lặng, Tạ Chấn Nam tưởng Vân Kiều Kiều không muốn để anh gọi như vậy, tâm trạng vô cùng hụt hẫng: “Nếu em không thích anh gọi em như vậy, trước khi lĩnh chứng nhận kết hôn, anh sẽ tiếp tục gọi em là đồng chí Vân.”

“Em không phải là không thích.”

“Chúng ta sắp đi lĩnh chứng nhận kết hôn rồi, gọi đồng chí Vân nghe xa lạ lắm, sau này anh cứ gọi em là Kiều Kiều.”

Vân Kiều Kiều trong lòng vui vẻ vô cùng. Hai chữ "Kiều Kiều" thốt ra từ miệng người đàn ông này, nghe mới quyến rũ làm sao.

Bên ngoài công viên có một tiệm chụp ảnh.

Thấy Tạ Chấn Nam và Vân Kiều Kiều nắm tay nhau bước vào, ông chủ tiệm ảnh cười híp mắt hỏi: “Hai vị đồng chí chụp ảnh cưới hay là ảnh thẻ?”

Vân Kiều Kiều gãi nhẹ vào lòng bàn tay Tạ Chấn Nam, ra hiệu cho anh cúi đầu nhìn mình. Cảm giác ngứa ngáy truyền từ lòng bàn tay khiến tai Tạ Chấn Nam đỏ bừng ngay lập tức.

Người phụ nữ này đúng là yêu tinh! Chuyên đi câu hồn đoạt phách của anh!

Đợi Tạ Chấn Nam cúi đầu nhìn xuống, Vân Kiều Kiều nép vào cánh tay anh như chim nhỏ nép vào người, nũng nịu thương lượng: “Tạ Chấn Nam, hay là hôm nay chúng ta chụp luôn ảnh cưới đi.”

Tạ Chấn Nam đã bị Vân Kiều Kiều mê hoặc đến mức không phân biệt nổi đông tây nam bắc. Vân Kiều Kiều nói gì, anh cũng thấy hay, thấy đúng.

“Em muốn thế nào thì làm thế ấy.”

“Anh nghe theo em.”

“Tạ Chấn Nam, anh thật tốt.”

Đôi mắt Vân Kiều Kiều cong lên như vầng trăng khuyết.

“Ông chủ, trước tiên chụp cho tôi một tấm ảnh thẻ, sau đó chụp cho chúng tôi một tấm ảnh cưới.”

Lần đầu tiên chụp ảnh cưới, nội tâm Tạ Chấn Nam vừa kích động vừa căng thẳng. Anh và Vân Kiều Kiều ngồi sóng vai trên ghế dài, hai tay không biết để đâu, mắt không biết nhìn vào chỗ nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương