Xuyên Không 80, Cô Bạn Thân Mai Mối Cho Tôi Anh Lính Cứng Cỏi

Chương 20

Trước Sau

break

Sao giờ hai con mắt dán chặt lên người Tạ Chấn Nam, vẻ mặt như chưa từng thấy đàn ông bao giờ thế kia?

“Vợ à, chúng ta đi thôi.”

Tiêu Ngạn Lâm đưa tay kéo Lâm Thanh La.

“Anh đưa em đến nhà ăn số 2 ăn đồ ngon.”

“Không đi.”

Lâm Thanh La hất tay Tiêu Ngạn Lâm ra.

“Em phải ở lại đây kiểm tra giúp Kiều Nhi.”

“Kiểm tra cái gì mà kiểm tra.”

“Hai người họ rõ ràng là vừa gặp đã yêu rồi, em không nhận ra sao?”

“Hai chúng ta ở lại đây chỉ làm bóng đèn thôi, mà là loại bóng đèn một trăm oát đấy.”

Tiêu Ngạn Lâm cưỡng ép kéo Lâm Thanh La rời đi.

Lâm Thanh La loạng choạng đi theo Tiêu Ngạn Lâm vài bước, quay đầu lại chào Vân Kiều Kiều: “Kiều Nhi, tớ với Tiêu Ngạn Lâm sang nhà ăn số 2 đây.”

“Cậu muốn ăn gì cứ gọi thoải mái, cậu không có tiền thì để Đoàn trưởng Tạ mời.”

Vân Kiều Kiều rất tùy ý vẫy tay với Lâm Thanh La, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn cô bạn lấy một cái.

Nhìn cái dáng vẻ qua loa lấy lệ đó của cô, Lâm Thanh La tức điên lên được.

“Cái đồ trọng sắc khinh bạn này.”

“Đoàn trưởng Tạ đang xem mắt với đồng chí nữ đấy à.”

Đồng chí trực ban ở nhà ăn đi tới, cười tủm tỉm đánh giá Tạ Chấn Nam và Vân Kiều Kiều vài lần.

“Đúng vậy.”

Trời ơi, Đoàn trưởng Tạ thế mà lại thực sự đang xem mắt với đồng chí nữ!

Câu trả lời dứt khoát của Tạ Chấn Nam khiến đồng chí trực ban kinh ngạc trố mắt.

Liệu lần này có chọc tức đồng chí nữ phát khóc không nhỉ?

“Đồng chí Vân, đứng mãi cũng mỏi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi.”

Tạ Chấn Nam bước lên, cúi người kéo ghế giúp Vân Kiều Kiều.

“Đồng chí Vân, mời ngồi.”

Vân Kiều Kiều ngồi xuống, Tạ Chấn Nam lập tức hỏi: “Đồng chí Vân có kiêng món gì không?”

“Không, bay trên trời, chạy dưới đất, bơi dưới nước, tôi đều ăn được tuốt.”

Vân Kiều Kiều ngồi đối diện với Tạ Chấn Nam.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt giao hòa, trong không khí tóe ra tia lửa tình yêu.

“Khéo quá, tôi cũng vậy.”

Khóe miệng Tạ Chấn Nam nhếch lên một độ cong rõ rệt.

“Thịt kho tàu, cá chua ngọt, canh bồ câu, thêm một phần rau theo mùa nữa.”

Vân Kiều Kiều: “...”

Đúng là bay trên trời, chạy dưới đất, bơi dưới nước đều có đủ cả một phần.

Đồng chí trực ban hai mắt tròn xoe, miệng há hốc, vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc mà Tạ Chấn Nam mang lại.

Người đàn ông lịch thiệp, mặt mũi tươi cười trước mắt này có phải là Đoàn trưởng Tạ mà cậu ta quen biết không vậy?

“Giữa trưa mà cứ ngẩn ra đó, có tin tôi báo cáo với lãnh đạo của cậu không hả.”

Bị Tạ Chấn Nam cốc cho một cái vào đầu, đồng chí trực ban lúc này mới chớp mắt hoàn hồn.

“Đoàn trưởng Tạ, chuyện này không trách tôi được, là do anh thay đổi nhiều quá, tôi đỡ không kịp.”

Tạ Chấn Nam trừng mắt một cái.

“Đoàn trưởng Tạ đang xem mắt với đồng chí nữ.”

“Đoàn trưởng Tạ gọi một phần thịt kho tàu, một phần cá chua ngọt, một phần canh bồ câu, một phần rau theo mùa, mau chuẩn bị đi.”

Đồng chí trực ban bị Tạ Chấn Nam dọa cho sợ, vừa co giò chạy biến vừa lớn tiếng báo tên món ăn vào trong bếp.

Lần này chuyện Tạ Chấn Nam và Vân Kiều Kiều xem mắt đã hoàn toàn lan truyền khắp nhà ăn số 1.

Vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Tạ Chấn Nam và Vân Kiều Kiều.

Mấy người lính dưới trướng Tạ Chấn Nam tò mò xúm lại gần hai người.

Nhìn rõ dung mạo của Vân Kiều Kiều, đám lính trẻ ai nấy đều đỏ mặt tía tai, trong lòng nảy sinh ngưỡng mộ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương