Năm 1983, ở Giang Thành.
"Anh, chị Uyển Như ngất rồi, anh mau đi bệnh viện thăm chị ấy với em đi."
Từ Giang San thở hổn hển đuổi theo đến tận cổng Cục Dân chính Giang Thành, chặn Từ Phó Dương lại khi anh ta đang chuẩn bị đăng ký kết hôn với Vân Kiều Kiều.
"Anh, anh nhìn Vân Kiều Kiều đó làm gì, chị Uyển Như bây giờ cần anh hơn, anh mau đi bệnh viện với em đi."
Từ Giang San nhìn Vân Kiều Kiều với ánh mắt đầy khinh bỉ.
"Họ hàng bạn bè nhà chúng ta ai cũng biết Vân Kiều Kiều yêu anh đến chết đi sống lại, chỉ hận không thể biến mình thành cái thắt lưng để anh đeo bên hông mỗi ngày."
"Anh bảo cô ta đi về phía Đông, cô ta sẽ không đi về phía Tây."
"Anh bảo cô ta đứng, cô ta chắc chắn sẽ không ngồi."
"Cô ta yêu anh đến mức đánh mất cả bản thân, cho nên cô ta sẽ không giận anh đâu, càng không thể nào rời xa anh."
"Cha mẹ họ hàng của chị Uyển Như đều không ở Giang Thành, bây giờ chị ấy cần anh, anh mau đi bệnh viện thăm chị ấy đi."
Vốn dĩ Từ Phó Dương có chút do dự, nhưng mấy câu nói của Từ Giang San đã khiến anh ta ưỡn thẳng lưng.
Từ Giang San nói đúng!
Vân Kiều Kiều yêu anh ta đến tận xương tủy, vì cứu anh ta mà đến cả mạng sống của mình cũng không cần.
Đừng nói là anh ta chỉ đi cùng Từ Giang San đến bệnh viện thăm Trương Uyển Như đang bị bệnh, cho dù anh ta có trần truồng nằm trên cùng một chiếc giường với Trương Uyển Như, Vân Kiều Kiều cũng không thể nào rời xa anh ta.
"Kiều Kiều, bây giờ anh phải đi cùng Giang San đến bệnh viện thăm Uyển Như rồi, em về nhà trước đi."
Từ Phó Dương để lại một câu với Vân Kiều Kiều rồi định đi cùng Từ Giang San, nhưng Vân Kiều Kiều đã gọi anh ta lại.
"Từ Phó Dương, anh đứng lại cho em."
"Trương Uyển Như ngất xỉu đã có bác sĩ cứu, anh không phải bác sĩ, bây giờ anh chạy đến bệnh viện thì có tác dụng gì?"
"Anh vào trong đăng ký kết hôn với em trước, xong xuôi rồi, anh muốn đi đâu thì đi."
Vân Kiều Kiều tức đến sôi máu!
Vốn dĩ cô là một nhà nghiên cứu khoa học của Viện nghiên cứu công nghệ cao Long Quốc.
Ba năm trước, phòng thí nghiệm phát nổ, cô và cô bạn thân cùng xuyên không về thập niên tám mươi, và cả hai đều bị trói buộc với một hệ thống công lược một cách khó hiểu.
Mục tiêu công lược của cô bạn thân là một chàng lính.
Còn mục tiêu công lược của cô chính là Từ Phó Dương.
Từ Phó Dương xuất thân trong một gia đình cán bộ cao cấp ở Giang Thành, trời sinh đã thông minh, lại có vẻ ngoài xuất sắc.
Còn nguyên chủ là con gái của liệt sĩ, được ông cụ Từ đưa về nhà nuôi dưỡng, từ nhỏ đã thích bám dính lấy Từ Phó Dương, lớn lên lại yêu anh ta đến tận xương tủy, chỉ hận không thể ở bên cạnh anh ta hai mươi tư giờ một ngày.
Vì cứu Từ Phó Dương, nguyên chủ có thể bất chấp cả mạng sống của mình. Mục tiêu cuối cùng của cuộc đời nguyên chủ là gả cho Từ Phó Dương.
Còn Từ Phó Dương thì vừa hưởng thụ sự chăm sóc của nguyên chủ, vừa đi khắp nơi gieo rắc tình cảm.
Nhiệm vụ mà hệ thống giao cho Vân Kiều Kiều là công lược Từ Phó Dương, hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, như vậy cô mới có thể trở về thế giới của mình.
Để hoàn thành nhiệm vụ và trở về, Vân Kiều Kiều, một chuyên gia nghiên cứu khoa học hàng đầu của Long Quốc, đã phải làm giúp việc cho nhà của Từ Phó Dương suốt ba năm.