Hạ Vân Huyên còn chỉ vào một chỗ có thức ăn dự trữ, dặn dò: "Những thứ kia ngươi có thể ăn, nhưng không được phá hoại, biết chưa?"
Sói đực gật đầu, rất hiền lành nằm cùng với sói cái. Bên trong này rất thoải mái, sói đực không nỡ đi đâu cả, hơn nữa còn có nước ngọt để uống, nó là một con sói thông minh, biết cái nào nên làm cái nào không được làm.
Hạ Vân Huyên vẫn dặn dò Phỉ Phỉ một chút, bảo đóa hoa nhỏ này trông chừng, chỉ sợ hai con sói này sẽ phá phách trong không gian của cô, tới lúc đó cô sẽ tức chết mất.
Đợi đến khi Hạ Vân Huyên ra khỏi không gian, cô lại đi về phía trước, bây giờ có thời gian vào núi sâu thì cứ xem xét thêm.
Đi được một lát, cô phát hiện một đàn lợn rừng, có đến năm sáu con, hai con lớn, bốn con nhỏ hơn, chắc là một gia đình. Nếu như cô đã có duyên gặp được rồi thì chỉ có thể đưa chúng vào không gian, đến lúc đó có thể mang đi chợ đen bán lấy tiền cũng ổn.
Đợi đến khi Hạ Vân Huyên đến gần hơn một chút, lợn rừng phát hiện có người phía sau định tấn công, cô liền phất tay một cái, mấy con lợn rừng ngay lập tức bị đổi sang một nơi khác.
Nhìn trời cũng không còn sớm nữa, nên Hạ Vân Huyên chuẩn bị đi về. Tối nay cô phải mang một ít đồ đến nhà Hạ Đại Minh một chuyến, nói với ông ta một tiếng, nhờ ông ta phân cho cô một công việc nhẹ nhàng hơn một chút.
Hôm nay Hạ Vân Huyên thật sự là thu hoạch đầy ắp. Đường xuống núi nhanh hơn nhiều, chẳng mấy chốc cô đã ra khỏi núi sâu. Cô còn nhặt một bó củi để làm vỏ bọc, để khỏi mấy người nhiều chuyện nhìn thấy lại tưởng cô không đi làm mà trốn việc.
Trở về căn phòng nhỏ của mình, Hạ Vân Huyên vội vàng vào không gian tắm rửa. Đi bộ cũng khá xa nên cô đổ mồ hôi không ít. Cô lấy điện thoại ra xem giờ, chắc lát nữa Hạ Đại Minh và mọi người sẽ tan làm.
Chuyện xây nhà cô còn phải nhờ Hạ Đại Minh giúp đỡ. Rốt cuộc cô nên tặng quà gì cho ông ta để vừa không quá đột ngột lại vừa không quá bắt mắt nhỉ?
Suy nghĩ một chút, Hạ Vân Huyên liền lấy một gói thuốc lá, một chai rượu, một gói đường đỏ, một vắt mì, mấy viên kẹo sữa thỏ trắng, chắc là được rồi.
Dù sao xây nhà cũng chỉ là nhờ mấy người giúp đỡ, tiền công cô cũng tự trả. Chỉ là những chuyện này đều phải phiền đến Hạ Đại Minh, ông ta là đội trưởng, làm chuyện gì cũng phải qua tay ông ta, nếu không sẽ tỏ ra không tôn trọng người ta.
Hạ Vân Huyên sửa soạn xong trong không gian, ăn tối xong xuôi thì nghe thấy tiếng chuông tan làm trong thôn. Cô liền xách đồ đi từ từ về phía nhà Hạ Đại Minh.
Sau khi đến nhà ông ta, đứng từ bên ngoài cô đã biết Hồ Quế Cầm đang nấu cơm. Hạ Vân Huyên liền gọi một tiếng: "Thím Hồ ơi, đội trưởng có ở nhà không ạ?"
Hồ Quế Cầm nghe thấy tiếng Hạ Vân Huyên, liền ở trong nhà gọi ra: "Là con bé Vân Huyên đến đấy à, cháu vào đi, thím đang xào rau không ra được, chú của cháu cũng về rồi, ở trong nhà đấy."
"Vâng ạ, vậy thím cứ xào rau đi, cháu tìm chú ấy có chút việc ạ."
Hạ Đại Minh nhìn thấy Hạ Vân Huyên, nghi hoặc hỏi: "Cháu gái, cháu đến thì cứ đến, còn xách đồ đến làm gì? Để người khác nhìn thấy không hay đâu."
Hạ Vân Huyên mỉm cười đáp: "Đội trưởng, không có gì không hay đâu ạ. Hơn nữa cháu đến là có việc muốn tìm chú."
"Được, ngồi đi, cháu có việc gì muốn tìm chú?"
Hạ Vân Huyên ngồi xuống, cũng đặt túi đồ bên cạnh Hạ Đại Minh, thành thật nói: "Đội trưởng, cháu đến là có hai việc muốn phiền chú. Thứ nhất, chú có thể tìm giúp cháu mấy người xây nhà được không ạ? Chú cứ yên tâm, tiền công cháu sẽ tự trả. Nhưng một mình cháu nấu cơm không tiện, không bao ăn được, cháu có thể trả thêm tiền công cho họ."