Bên người Cách cách theo quy tắc sẽ có hai cung nhân hầu hạ, nhưng không được gọi là cung nữ, mà được gọi là gia hạ nữ tử(*), người hầu hạ bên cạnh Phúc tấn cũng vậy. Trong hậu cung, chỉ những nữ tử trẻ tuổi hầu hạ phi tần Lục cung cùng Thái hậu, Thái phi mới được gọi là cung nữ.
(*) Người hầu gái trong nhà, có thể gọi là tỳ nữ, thị nữ.
Bên cạnh mỗi vị Cách cách đều có hai thị nữ riêng, chỉ phụ trách chăm lo hậu hạ Cách cách. Việc vẩy nước quét nhà trong viện đã có các thái giám, bà tử phụ trách, thi thoảng mang vác đồ đạc cũng có thể sai khiến thái giám trong viện. Đương nhiên, việc có sai được hay không, thái giám có sẵn lòng làm hay không lại tùy tình huống.
Bên này của Tống Mãn bây giờ có thể coi là bị lạnh nhạt, việc lấy nước, hâm thuốc đều phải do thị nữ của mình làm, cộng thêm cả việc dọn dẹp phòng ốc, hầu hạ Tống Mãn, những việc này một mình Xuân Liễu quả thực không làm xuể.
Tống Mãn vội vàng chân thành cảm tạ Phúc tấn đã lo nghĩ cho mình, ánh mắt rưng rưng, giọng nói tràn đầy sự biết ơn: "Ta chỉ hận cái thân thể này không tốt, không thể lập tức đi dập đầu tạ ơn Phúc tấn. Xin Ma ma ngàn vạn lần hãy thay ta chuyển lời cảm tạ, Phúc tấn vì lo lắng cho ta mà đã đến đây, ân tình này ta biết lấy gì mà báo đáp?”
Trong lịch sử, tính tình vị Hiếu Kính Hiến Hoàng hậu tương lai này có vẻ không tệ. Nếu có thể, vẫn nên giữ mối quan hệ tốt.
Lùi một vạn bước mà nói, dù người ta có tính khí không tốt, thì cũng là cấp trên trực tiếp. Tống Mãn đã sớm bước ra khỏi tháp ngà, trở thành một người lăn lộn trong xã hội. Nàng không cho rằng việc nói vài lời tốt đẹp, đối xử nhiệt tình với cấp trên là điều gì đó mất mặt.
Nếu nàng thanh cao, cứ giữ sĩ diện đến thế, thì căn hộ lớn của nàng sao có thể đến sớm như vậy?
Tô Ma ma nghe nàng nói như vậy, vẻ mặt dịu đi, rồi vội nói: "Tấm lòng của Cách cách, nô tỳ nhất định sẽ chuyển lời. Chỉ là những lời báo đáp thì vạn lần không cần nói, đấy chẳng phải sẽ coi nhẹ tấm lòng của Phúc tấn đối với người hay sao?"
Quả nhiên không hề đơn giản.
Tống Mãn trong lòng càng thêm thận trọng, nhưng ngoài mặt lại lộ ra vẻ ngượng ngùng, biết ơn, đáp lời: "Ma ma nói phải."
Tô Ma ma thấy nàng vẫn giữ bộ dạng thành thật, an phận như trước, liền an ủi thêm một lát rồi mới cáo từ rời đi.
Xuân Liễu tiễn Tô Ma ma đi rồi mới trở lại đỡ Tống Mãn nằm xuống: "Lần này, chủ tử xử lý Tử Ngẫu là đã phấn chấn hơn rồi đúng không ạ?”
Tống Mãn nhìn nàng ấy một lúc lâu. Xuân Liễu là một cô nương trẻ, chưa đầy hai mươi tuổi, lớn hơn nguyên thân hai tuổi, khuôn mặt tròn trịa trắng trẻo, dung mạo tuy không nổi bật nhưng lại có đôi mắt sáng trong, sạch sẽ. Khi nhìn nàng, ánh mắt chứa đầy sự quan tâm lo lắng, chân thành.
Bình thường nàng ấy cũng trầm ổn, thật thà. Dù nguyên thân thân thiết với Tử Ngẫu hơn, nhưng vẫn rất tin cậy Xuân Liễu.
Dựa theo tình hình hiện tại, nàng ấy cũng là cánh tay đắc lực duy nhất mà Tống Mãn có thể nắm lấy, phải đảm bảo Xuân Liễu sẽ đồng lòng với nàng, dốc toàn lực vào cùng một hướng.