Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 5: Bàn tay vàng (2)

Trước Sau

break

Bây giờ, vị Ma ma này có thể cảm động, nghĩ tốt cho nàng. Nhưng ai mà biết được ra ngoài, bà ấy có thay đổi ý định, cảm thấy nàng keo kiệt hay không? Nghe chuyện nhũ mẫu trắng tay rời khỏi nơi này của nàng, các cung nhân khác liệu có thấy nàng keo kiệt không đây?

Cuộc sống trong cung vốn không dễ dàng gì. Nàng muốn sống ít nhất là bằng tuổi thọ của nguyên thân, nên vẫn phải chu toàn mọi mặt, không thể để lại dù chỉ một chút tai họa ngầm nào. 

Trong thời đại này, suy cho cùng thì danh tiếng rất quan trọng, nàng lại chỉ là một hạt bụi nhỏ trong cái A ca sở này. Nếu trở thành "Cách cách keo kiệt" yếu đuối, vô dụng trong miệng mọi người, thì cũng khó mà có ngày lành tháng tốt. Ai mà chẳng nhìn mặt mà bắt hình dong?

Vừa mới sắp xếp cho người rời đi, Tống Mãn nằm yên trên giường nghỉ ngơi, chợt nghe thấy một giọng trẻ con vang lên trong đầu: [Ting tong! Ký chủ, ta tìm thấy mấy thứ mà ngài có thể dùng được đấy!]

Đây là thứ đầu tiên nàng nhận được khi vừa mở mắt lúc xuyên không, cũng chính vì giao tiếp với nó có hơi mất chút thời gian, nên nàng mới nghe được những lời lẽ cay nghiệt của Tử Ngẫu. Nếu nàng có chút động tĩnh tỉnh dậy sớm hơn, e rằng đã không bắt được Tử Ngẫu nói năng thiếu kiêng dè như vậy.

Lời nói của Tử Ngẫu trước đây dù có chút hỗn láo, nhưng dù sao cũng có vẫn kiêng dè thân phận, sẽ không buông lời vô phép, đầy rẫy những từ như "vô phúc," "làm liên lụy” này.

Cũng may là có nó, nàng mới bớt được chút phiền toái. 

Nhưng hệ thống lại không biết nàng nghĩ gì. Trong lòng nó đang tràn đầy sự hổ thẹn dành cho ký chủ của mình, nhiệt tình giới thiệu điều mình vừa phát hiện ra: [Ở nơi này, có một bản ký ức hoàn chỉnh về toàn bộ quỹ đạo cuộc đời của nguyên thân cho đến năm Ung Chính thứ tám, nhất định sẽ giúp ích cho cuộc sống sau này của ký chủ!]

Tống Mãn mừng rỡ. Dù sao thì sự hiểu biết của nàng về Thanh cung chủ yếu là đến từ tiểu thuyết. Nguyên thân bệnh nặng, tinh thần mơ hồ, ký ức để lại cho nàng cũng có hạn. Hiện tại, nàng bị giới hạn khắp nơi, vô cùng khó khăn. Năm Ung Chính thứ tám hẳn là thời điểm kết thúc sinh mệnh của nguyên chủ. Một bản ký ức hoàn chỉnh như vậy sẽ mang lại sự giúp đỡ rất lớn cho nàng về mọi mặt!

Nhưng nàng chần chừ một chút, tự hỏi trong đầu: "Nhưng năm nay nguyên thân mới mười bảy tuổi, làm sao ngươi có được ký ức hoàn chỉnh của nàng ấy cho đến tận năm Ung Chính thứ Tám? Ngươi có chắc không phải là một chiều không gian song song khác không?”

Nếu ký ức có sai lệch, giá trị sử dụng sẽ giảm đi rất nhiều.

Hệ thống tràn đầy tự tin: [Ký chủ cứ thử là biết!]

Tống Mãn vốn định tiếp nhận ký ức ngay lập tức, nhưng hệ thống nhắc nhở nàng: [Ký chủ, cơ thể ngài quá yếu, việc tiếp nhận ký ức có thể sẽ khiến ngài lập tức rơi vào trạng thái hôn mê, thời gian kéo dài ít nhất là tám tiếng. Ngài có chắc chắn muốn tiếp nhận ngay bây giờ không?]

Tống Mãn dập tắt ý nghĩ này, dặn dò hệ thống: “Tối nay chúng ta sẽ tiếp nhận ký ức. Năng lượng của ngươi còn đủ không? Nếu không đủ thì lập tức chuyển sang chế độ chờ để nghỉ ngơi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc