Tính tình Lý thị vốn nóng nảy, đánh bài lại càng dựa nhiều vào vận may. Hôm nay rõ ràng là vận số của nàng ta không tốt, cuối cùng thua đến mức nhét đầy cả hộp đựng tiền thắng được của Tứ Phúc tấn. Nàng ta xụi lơ buông bài xuống, nhưng cũng không giận dỗi hay chơi xấu mà dứt khoát nhận thua: “Vậy ngày mai ta sẽ đứng ra mở tiệc, mời Phúc tấn cùng Tống muội muội nể mặt đến dự.”
Tứ Phúc tấn ngồi yên cười tủm tỉm, mọi người cùng nhau ngồi chơi, bầu không khí tốt hơn nhiều so với buổi sáng. Nàng ấy cười nói: “Rượu thịt mà không ngon là bọn ta quậy đấy nhé.”
Tống Mãn đang trong giai đoạn thực hiện kế hoạch mưa dầm thấm lâu thay đổi hình tượng, nên không nói gì nhiều, chỉ ngồi bên cạnh cười ôn hòa. Lý thị liếc nàng một cái rồi không nhịn được mà trợn trắng mắt, nhưng cuối cùng cũng không dám quá thất lễ trước mặt Phúc tấn, bèn đáp: “Phúc tấn cứ chờ xem.”
Đến đúng giờ dùng bữa tối, Chá Cô tiến vào báo: “Đồ đã đủ cả rồi, nên bày biện ở đâu ạ?”
Tứ Phúc tấn ra lệch bày biện bên dưới gốc lựu trong sân. Mọi người vây quanh bàn đá, vừa ngắm hoa, vừa thưởng thức rượt thịt, trò chuyện nhàn tản.
Bữa này Tống Mãn coi như đã được ăn thỏa thích.
Sau khi Tứ Phúc tấn cảnh cáo, thiện phòng cũng không dám quá đáng, nhưng sự kiêng dè của họ đối với Tứ Phúc tấn cũng có hạn. Ngoại trừ ngày đầu làm chút đồ phong phú để bù đắp, bịt miệng Tống Mãn ra, thì cơm nước những ngày sau cũng chỉ có thể gọi là đúng quy củ. Tống Mãn ăn được chút thịt thà theo đúng khẩu phần quy định, nhưng cũng chỉ có thế, không thể nói là phong phú hay dụng tâm gì cho cam.
Hôm nay là Tứ Phúc tấn truyền bữa, lại còn là Chá Cô đích thân mang bạc đi gọi món, đầu bếp trong thiện phòng đương nhiên sẽ phải tung hết ngón nghề ra mà hầu hạ. Trên bàn bày biện bốn món nguội, bốn món nóng, bốn món mặn, bốn món chay, còn có trái cây và bánh ngọt, xếp đầy ắp cả bàn. Tứ Phúc tấn sai người rót rượu Huệ Tuyền, Lý thị kêu lên: “Trời nóng thế này, uống rượu lạnh mới sướng chứ.”
Tứ Phúc tấn cười cười: “Trời nóng đến mấy thì ăn đồ lạnh cũng hại dạ dày.”
Lý thị cứ nằng nặc đòi, Tứ Phúc tấn đành xua tay, Tô ma ma lập tức dẫn người dâng lên rượu đã được ướp lạnh trong thùng băng. Lúc này, Lý thị mới hài lòng, nàng ta lại liếc nhìn Tống Mãn một cái, Tống Mãn cười nói: “Thân thể muội còn yếu, tuy cũng thèm, nhưng cũng muốn để dành phần lạnh cho bát đá bào.”
Tứ Phúc tấn liền cười: “Vậy chúng ta uống rượu ấm, muội cũng đừng ăn nhiều, còn có nước hoa hồng, nước ép trái cây. Chúng ta đâu phải chuốc say nhau, chỉ là tiêu khiển thôi mà.”
Thê thiếp hòa thuận cùng nhau nâng ly là một giai thoại đẹp, nhưng uống đến mức say bí tỉ thì lại là không giữ quy tắc. Tứ Phúc tấn còn nhỏ đã nhập cung, chỉ có khắc sâu những khuôn phép này vào tận xương tủy mới có thể không phạm sai lầm.
Ba người nói cười vui vẻ. Tống Mãn ít lời, Tứ Phúc tấn thân phận quý nhân lời nói chuẩn mực, tính cách của Lý thị lúc này lại lộ ra điểm tốt, nói chuyện A ca nhà này ngắn, nhà kia dài. Tuy đánh bài thua nhưng tâm trạng lại vui vẻ, nàng ta cũng không cố ý nhắc đến Tứ A ca để chọc tức người khác, chỉ là thỉnh thoảng lỡ lời vài câu, cộng với thần thái nơi khóe mắt, vẫn có thể nhận ra sự thân mật riêng tư giữa Tứ A ca và nàng ta.