Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 25: Gặp Phúc tấn (1)

Trước Sau

break

Tứ Phúc tấn quả thực là một nhà đầu tư đáng tin cậy. Thân là đích Phúc tấn của Tứ A ca, nàng ấy cũng là một chủ tử có số má trong A ca sở. Việc nàng ấy thể hiện thái độ đứng ra bảo vệ Tống Mãn đã có thể dễ dàng giải quyết tất cả khó khăn của Tống Mãn.

Bữa trưa Tống Mãn ăn rất thỏa mãn, món ăn phong phú, tươi mới, cháo ngọt cũng rất hợp khẩu vị nàng, nàng còn chia phần còn lại cho Xuân Liễu và Đông Tuyết, làm phong phú thêm bàn ăn của họ lên rất nhiều. Khẩu phần hàng ngày của cung nữ tuy đủ, nhưng muốn ăn ngon thì rõ ràng phải tự mình thể hiện tài năng.

Đi theo chủ tử có tiếng nói, hoặc có tiền trong tay, hoặc đơn giản là giữ mối quan hệ tốt với người có tiếng nói... Xuân Liễu là một người thật thà. Vào lúc Tống thị phong quang, nàng ấy ké được chút ánh sáng, khi Tống thị sa sút, nàng ấy chỉ có thể ăn cơm nguội dưa muối.

Đông Tuyết thì càng khỏi phải nói, khẩu phần của tiểu cung nữ mới nhập cung chỉ có vậy. Lần đầu tiên cô bé được ăn một miếng đồ mặn tươi mới, hai mắt lập tức rưng rưng. Xuân Liễu thấy vậy thì giật mình, không biết cô bé bị làm sao, vội an ủi. Đông Tuyết vừa khóc vừa nhét vào miệng một miếng cơm lớn: “Hu hu, tỷ tỷ, muội nhất định nghe lời, ngoan ngoãn đi theo tỷ làm việc, hầu hạ chủ tử!”

Chưa đến buổi chiều, thiện phòng đã nhiệt tình gửi đồ ngọt đến, hoa quả theo mùa do kho trái cây phân phát cũng được đưa đến đủ cả. Tống Mãn thấy có một đĩa hạt hạnh nam, một bát dâu tằm tươi và một hộp óc chó, hạt phỉ.

Theo ký ức của Mậu Tần, hoa quả tươi theo mùa được phân phát hàng ngày, nhưng hoa quả khô thì rõ ràng không phải vậy. Thứ này có khẩu phần theo tháng và được phát sớm. Cơ quan nhỏ A ca sở tương đối độc lập, nên có lẽ những thứ này đã bị giữ lại sau khi gửi đến. Giờ đây Tứ Phúc tấn đứng ra bảo vệ Tống Mãn, người phụ trách mới vội vàng gửi đến để bù đắp.

Tống Mãn cũng không ghét bỏ, cứ về đây hết là tốt rồi. Với thân phận hiện tại, nàng không thể làm gì được những người trong cung này. Thậm chí ngay cả Tứ Phúc tấn, nếu cung nhân thật sự không hợp tác, nàng ấy cũng không làm được gì nhiều. Người duy nhất có tiếng nói trong viện của bọn họ là Tứ A ca, nhưng dùng chuyện nhỏ này để quấy rầy Tứ A ca thì là không biết điều.

Bởi vì người ta cũng rất tinh mắt, tuyệt đối sẽ không ức hiếp người mà A ca xem trọng.

Xuân Liễu rất ngạc nhiên trước đĩa quả tươi, nàng ấy rửa sạch dâu tằm, đựng trong đĩa sứ thanh hoa rồi dâng lên. Tống Mãn nhìn đĩa trái cây trên bàn, suy nghĩ một hồi về kho tư trang của Tống thị, rồi nói: “Lấy chiếc đĩa sứ trắng nhỏ trên giá kia tới đây, loại tráng men trắng ngọt, không có hoa văn ấy.”

Đông Tuyết vội vàng vâng lời đi lấy, còn Xuân Liễu thì nghi hoặc nhìn Tống Mãn. Tống Mãn giải thích: “Dâu tằm đựng trong đĩa này không đẹp, tím đậm không hợp với thanh hoa. Sau này chúng ta phải chú ý hơn, A ca là người cực kỳ xem trọng chuyện ăn mặc, ăn ở, đi lại. Chúng ta sống quá qua loa, thô tục sẽ khiến A ca nhìn không vừa mắt.”

Xuân Liễu vội thưa vâng. Không lâu sau, Đông Tuyết đã mang chiếc đĩa được rửa sạch trở lại, đổ dâu tằm vào. Những quả dâu tằm mọng nước, tươi roi rói đựng trong đĩa sứ trắng toát lên vẻ tươi tắn, đáng yêu. Tống Mãn ăn một ít, cảm thấy hương vị không hề thua kém dâu tằm cao cấp mua ở siêu thị kiếp trước. Phần còn lại, nàng bảo Xuân Liễu và Đông Tuyết chia nhau.

Hiện tại trong đội ngũ chỉ có ba người, phúc lợi hay đãi ngộ đều phải có đủ.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc